Đề Xuất 5/2022 # Đọc Ngoại Truyện: Phần 3: Dưới Bóng Linh Lan (P2) # Top Like

Xem 2,178

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Ngoại Truyện: Phần 3: Dưới Bóng Linh Lan (P2) mới nhất ngày 22/05/2022 trên website Vienthammy5stars.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 2,178 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chương 4: Thần May Mắn
  • Ngoài Trách Thân, Trách Phận, Hội F.a Có Thể… Trách Luôn Các Chòm Sao Theo Bxh Dưới Đây
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Sức Mạnh Tiềm Ẩn
  • Đọc Chap 5: Quá Khứ Của Wonderland
  • Đọc Chap 1:sơ Lược Về Wonderland
  • PHẦN 2.

    – Dạo này cậu không đến tìm mình, – Thiên Bình nói với đôi mày cau có- Cậu ghét mình vì vụ hôm đó hả?

    – Không, – Nhân Mã nói – Thì cậu bảo là đừng quấy rầy cậu khi đang học cơ mà? Tại vì mình sợ cậu chểnh mãng, đó là mình lo cho cậu đấy!

    Thiên Bình đứng phắt lại chắn ngay lối Nhân Mã đi làm cô dừng hẳn lại, đưa đôi mắt ngây thơ vô tội vạ nhìn bạn mình khó hiểu. Thiên Bình đang giận dữ, Nhân Mã biết điều đó, nó được thể hiện trên đôi mày nhỏ xíu cong thành hình dấu ngã và cái bặm môi trên mặt cô ấy.

    – Nhưng ngoài giờ mình vẫn đi chơi được đấy thôi!

    – Thì… – Nhân Mã nhún vai – Mình nghĩ cậu cần học nhiều hơn.

    Thiên Bình nắm chặt tay thành nắm đấm, tức tối.

    – Là cậu chán mình rồi! Mình biết mà!

    – Gì cơ? – Nhân Mã dừng bước, trên tay là đống đào tiên mới hái. Cô bỏ một trái vào miệng nhai ngon lành – Không phải. Nhưng cậu cũng có anh Xử Nữ bên cạnh đó thôi!

    Thiên Bình khoanh hai tay trước ngực.

    – Cậu bảo mình chơi với cái ‘anh’ lớn hơn mình hai chục tuổi sao?

    – Mình thấy anh ấy vui mà. Với lại, Xử Nữ rất chiều cậu.

    Thiên Bình không thèm nói nữa. Ngày nghỉ cứ tưởng Nhân Mã sẽ tìm cô, khoe với cô mấy thứ nhí nhố cô bạn vừa phát hiện ra được như mỗi tuần vẫn vậy. Nhưng lần này không thấy Nhân Mã qua, cô đành phải đến tận Tây cung tìm. Vậy mà Nhân Mã còn nói những lời đó thì thật là nhẫn tâm. Cô bực bội quay mặt đi ngược lại.

    – Thiên Bình! – Nhân Mã chạy theo. Cô càng đến gần, Thiên Bình càng cố chạy ra xa. Mắt cô bé đang ngập đầy nước, chực khóc.

    Nhân Mã se người. Cô đã nắm lấy tay áo Thiên Bình rồi, cô cười trừ.

    – Mình xin lỗi! – Cô nói – Mình sẽ cho cậu hết chỗ đào này, được chứ?

    Thiên Bình lắc đầu nguầy nguậy.

    – Vậy thì mình sẽ đến chơi với cậu mỗi ngày, được chứ? Mình sẽ không bỏ cậu.

    – Thật chứ? Với, nói cho mình biết tại sao cậu không tìm mình? Có phải thật là cậu đã chán mình không?

    Nhân Mã định nói, cùng lúc có tiếng ồn ào vẳng lên ở gần đó. Cô bé ngoái đầu về phía tiếng động, nó phát ra từ căn phòng của Nặc Nô. Cô cuống cuồng tuôn chân chạy nhanh về đến nỗi Thiên Bình không theo kịp.

    Các cô hầu đang đứng túm tụm trước cửa phòng cậu ấy. Họ đang nháo nhào làm gì đấy. Nhân Mã đã đến nơi, cô thấy Nặc Nô đang xà quần cùng họ, vài cô đang vây lấy cậu, thái độ của cậu ấy không được thân thiện cho lắm.

    – Nặc Nô! – Cô gọi to. Tất cả mọi người đổ dồn mắt về phía cô.

    Nặc Nô mắt ráo hoảnh. Cậu trừng mắt nhìn các cô hầu.

    – Đây là ai, thưa công chúa? – Một cô e ngại lên tiếng.

    – Là bạn của ta.

    – Nhưng… – Cô ta ngập ngừng – Đây là Edar…

    – Ta biết. – Nhân Mã đáp – Mọi người trở về chỗ của mình đi.

    Họ đưa mắt nhìn nhau, rồi cúi đầu trở ra. Nhân Mã thở dài, cô ngó Nặc Nô. Cậu đã một phen sửng sốt, cậu đứng trơ ra đó như tượng đá. Tức thì có tiếng bước chân dậm thình thịch trên hành lang. Là Tiên hậu, và một đám hầu gái. Cánh cửa vẫn còn mở, Người bước vào với gương mặt kinh ngạc.

    – Nhân Mã, – Người lên tiếng, đưa mắt nhìn Nặc Nô – Sao con giấu cậu ấy ở đây?

    Nhân Mã chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị Người tiến đến lôi cánh tay trở ra.

    – Con hư lắm, biết không? – Tiên hậu nói như mắng rồi đưa Nhân Mã ra khỏi phòng.

    – Chuyện gì vậy, mẹ?

    Nhân Mã hết sức bối rối, cô cố ngoái đầu nhìn Nặc Nô đứng chựng giữa phòng trong khi Tiên hậu đóng sập cửa lại. Tiếp đó, Người nắm lấy tay Nhân Mã kéo đi, tà váy mềm mỏng tung phần phật theo mỗi bước chân. Lần đầu tiên cô thấy Người vội vàng và lo lắng đến vậy. Thiên Bình khó hiểu cũng tuôn chân bước theo.

    Họ trở lại Chính điện. Tiên đế và Xử Nữ đang ở đó, gương mặt họ đầy căng thẳng khiến Nhân Mã rùng mình. Mặt cô trắch bệch, hẳn là ngài đã biết các vụ trốn học của cô.

    Xử Nữ lúc đó chỉ hai lăm, vừa đúng tuổi trưởng thành. Anh vận bộ quân phục màu nâu đất tuyền thống của Alig có nét kẻ sáng màu bạc dài theo viền nút. Anh có mái tóc xanh đen ngang ót cùng đôi cánh trắng dang rộng, người ta nói đôi cánh của anh đẹp đẽ không kém gì của Tiên hậu, có điều nó mạnh mẽ và vạm vỡ hơn.

    – Sao con làm việc này hả, Nhân Mã? – Tiên đế đang đứng gần đó, ngài nhìn Nhân Mã chằm chặp với đôi mắt tóe lửa.

    – Con… con… – Nhân Mã lúng búng không nói nên câu. Cô không biết mình nên diện lý do gì cho những lần trốn học. Nếu là bình thường cô sẽ nghĩ ra ngay, nhưng bây giờ Tiên đế đáng sợ quá, cô chưa từng thấy cha mình như thế này bao giờ – Con không định trốn học, nhưng…

    – Con nói gì cơ? Ta hỏi tại sao con lại giấu cậu bé đó?

    “Dạ?” Nhân Mã ngửng mặt lên, cơn sợ hãi tan biến ngay tức thì.

    – Nặc Nô ấy ạ?

    – Con còn đặt tên cho cậu ta nữa sao?

    – Con… – Nhân Mã nhíu mày lùi lại. Cô ngó qua Tiên hậu. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người căng thẳng quá, cả Xử Nữ được biết đến với sự bình thản luôn trên mặt thế mà bây giờ lại mím môi nhìn chằm chặp vào cô.

    – Bên Edar người ta đang tìm cậu ta kia. Thật quá quắt! – Ngài quay qua Xử Nữ và khoác tay – Báo cho bên ấy ta đã tìm được cậu bé.

    Xử Nữ cúi đầu rồi quay lưng đi. Tiên đế ghé mắt nhìn Nhân Mã rồi cũng đi khỏi.

    – Mẹ, – Cô nắm lấy tà áo Tiên hậu – Chuyện gì vậy?

    Người không trả lời, chỉ nói vỏn vẹn một câu:

    – Từ nay cho tới khi họ đến đón cậu ấy, con không được đến gần cậu ấy nữa nghe chưa?

    Nói rồi, Người rời khỏi đó cùng đám tùy tùng, bỏ lại Nhân Mã đứng trơ trọi ở gian Chính điện. Cô cảm thấy mọi thứ bỗng dưng ùa đến quay cuồng trong tâm trí.

    – Thiên Bình. – Nhân Mã buồn bã gọi, nhưng cô ấy cũng quay lưng đi. Cô cốc đầu mình, đây rõ là hình phạt khi giấu cô ấy chuyện về Nặc Nô, cả việc bỏ rơi cô ấy nữa.

    Tiên hậu nói là hai ngày nữa bên Edar sẽ đến đón cậu ấy. Nhân Mã luôn miệng hỏi chuyện gì nhưng Người vẫn không trả lời và hay lảng đi với sự e dè trên mặt. Cô có lân la dò hỏi các cô hầu nhưng họ đều lắc đầu. Rốt cuộc thì chả ai nói cho cô bé chuyện gì đang xảy ra cả.

    Cô tự hỏi Nặc Nô quan trọng như thế nào với triều đình Edar, nhưng rõ là họ sai khi bỏ rơi cậu ấy ở đây, hình như họ chẳng quan tâm gì lắm đến cậu. Cô đã chu cấp chỗ ở, thức ăn, nước uống cho cậu ấy đấy thôi. Vậy mà ai cũng nhìn cô như cô là tội phạm không bằng.

    Dù nghĩ vậy nhưng cô vẫn không thể an ủi mình việc Nặc Nô sẽ rời đi. Cậu ấy đã ở đây gần một tuần rồi và họ đã có quãng thời gian rất vui vẻ cạnh nhau, cô không muốn mình mất đi một người bạn dù không hé một lời nhưng rất thú vị ấy.

    Thế là, mặc kệ cấm đoán của Tiên hậu. Cô ghé đầu vào phòng cậu vào một ngày trời trong, tíu tít dẫn cậu ấy lấm lét len qua từng gian phòng để đi đến vườn hoa. Nhân Mã không biết sau này mình có gặp lại cậu ấy không. Dù vậy vẫn muốn có chút gì đó làm kỷ niệm, cho nên sau một buổi sáng hái, chọn lựa một nón thông trên cành và một buổi trưa tỉ mẩn, thế là buổi chiều cô có ngay một nón thông với nụ cười toe toét bằng lá thông chi chít.

    – Tặng cậu này! – Nhân Mã chìa ra món quà khi họ dạo chơi ở bờ hồ. Cô đã hết sức cẩn thận để không ai thấy cô kéo Nặc Nô ra đây vì nếu Tiên hậu biết được, Người sẽ cằn nhằn cô đến chết mất.

    Nặc Nô nhìn chăm chú vào nón thông trên tay Nhân Mã hồi lâu. Cô xòe bàn tay cậu ra và đặt nó vào. Cậu đưa lên tầm mắt và xoay nó trên tay.

    – Mình biết, đẹp chứ gì? Bởi vì cậu câm nên không cần phải cảm ơn mình đâu! – Nhân Mã nói, nhoẻn miệng cười.

    Cô ngồi phịch xuống bãi cỏ ven hồ. Tìm trong đám cỏ một hòn sỏi nhỏ và dẹt, cô vung tay chọi nó đi. Viên sỏi lao đi và nhảy phong phóc trên mặt hồ những đường cong liên tiếp rồi lặn xuống đáy. Chưa thỏa thích, cô lôi thanh băng ra rồi biến nó thành thanh kiếm, cô vung tay chém thẳng mảng nước gợn lăn tăn trước mặt. Hơi lạnh túa ra hóa băng một đường dài trên mặt nước. Cô lượm một viên sỏi nữa và cho nó trượt trên đường băng. Nó trượt mượt như lụa, tới cuối đường, nó đáp nhẹ xuống mặt nước và lặng lẽ chìm xuống đáy không một tiếng động, chỉ có những vòng tròn sóng nước gợn nhẹ xung quanh.

    Nhân Mã mỉm cười khoái chí, nhưng nụ cười đó không được lâu, nó dần lịm đi như đường băng dần tan chảy bởi những làn sóng đập vào mình.

    Đây có lẽ là lần thứ ba cô dẫn cậu ấy đến đây. Lần đầu tiên, cậu ta trông thích thú lắm, cứ như người ngoài hành tinh vừa xuống mặt đất vậy. Lần thứ hai, cậu ta đã quen và thỏa sức dạo chơi, đôi chân cậu chạy nhanh đến nỗi cả cô cũng đuổi theo mệt bở hơi tai. Và lần thứ ba này, cô thấy mình không được vui như trước.

    Nặc Nô ngồi xuống cạnh Nhân Mã, thả đôi chân trần xuống nước, đạp liên tục, nước văng tung tóe. Cô co rúm người lại vì mấy giọt nước lạnh ngắt bắn lên mình, ướt mèm khoảnh áo trước ngực, cười hỉ hả. Nặc Nô cũng cười.

    Nhân Mã không cười nữa và xịu mặt xuống. Nặc Nô nhìn cô qua một bên mắt. Một kiểu quan tâm thầm lặng, chắc hẳn cậu ta cũng nhận ra đây là lần đầu tiên cô không muốn cười vui vẻ nữa. Giống như cảm giác bạn đã quá quen với một trạng thái nào đó, chỉ một biểu hiện khác lạ cũng khiến bạn thấy kỳ cục.

    – Cậu sắp đi rồi, nhỉ? – Nhân Mã nói vu vơ.

    Nặc Nô dời mắt ra giữa hồ. Giữa hai cô cậu trẻ con ấy bỗng có một sự yên lặng như đôi tình nhân sắp rời xa nhau vậy.

    – Mình chỉ muốn nói là, ước gì cậu ở đây thêm nhiều ngày nữa. Cậu biết mà, xung quanh chỉ toàn là người lớn thôi. Vậy nên mình không có nhiều bạn, mà bạn là con trai thì chưa có bao giờ ngoài cậu ra. Mình thích con trai.

    Nặc Nô giật nảy mình, cậu ngoảnh mặt nhìn Nhân Mã.

    – Mình lại không có anh em trai, mình muốn là con trai! – Nhân Mã nói tiếp, lần này Nặc Nô hiểu ý và không nhìn cô nữa.

    Nhân Mã ngưng một chút, rồi mới nói tiếp.

    – Sao cậu lặng lẽ thế nhỉ? – Cô tự hỏi mặc dù đã biết câu trả lời – Nếu sống trong một cuộc sống mà chỉ có âm u tĩnh lặng, lẻ loi như cái bóng thế, mình thà chết cho rồi! – Cô liếc mắt qua Nặc Nô, bỗng nhận ra mình hơi thiếu tế nhị – Nhưng, còn cậu, cậu thật gan góc!

    Cô gãi đầu cười xuề xòa. Nặc Nô cũng cười mỉm chi, Nhân Mã có thể nhận thấy con ngươi đỏ hồng lựu của cậu dãn ra dưới ánh trời dịu nhẹ.

    – Nhưng, mình nghĩ cậu còn thiếu một thứ gì đó cho cuộc sống của mình.

    Nặc Nô mở to mắt nhìn cô, chờ đợi.

    – Mình không biết cuộc sống của cậu ở Edar ra sao. – Nhân Mã nói – Nhưng theo mình thì nó vắng lặng quá. Cách cậu khóa mình trong phòng, cách cậu một mình ngắm sao, và cái cách cậu nhìn mọi thứ qua đôi mắt u buồn đó, đã nói lên cậu là một người hết sức trầm lặng và nhạy cảm. Cậu sống trong ốc đảo của riêng mình, tạo dựng thế giới với gam màu tối tăm. – Cô khoanh tay, lắc đầu – Không còn thứ thuốc kỳ diệu nào có thể chữa khỏi bệnh đó đâu.

    Nặc Nô bỗng hoang mang. Nhân Mã tức thì cười phá lên vì câu dụ dỗ của mình, chưa bao giờ cô bé nói chuyện bay bổng và đáng tin đến vậy, cô tự hào vì những lần trốn học để ghé lớp đọc văn của Thiên Bình học lỏm. Và để kết thúc trò đùa, Nhân Mã đập tay lên vai cậu, vui vẻ.

    – Thuốc không trị được, nhưng mình trị được đấy! – Cô bật cười ha hả – Thế giới vắng lặng của cậu, không cần nhiều người để khuấy động nó lên đâu, chỉ mình mình thôi là đủ. Mình sẽ dùng cái xuổng vui vẻ để cạo đóng ghét bẩn buồn bã đó ra khỏi đầu cậu, và dùng cái muôi nụ cười để khuấy nó lên giống như cậu khuấy súp trong nồi vậy!

    Nặc Nô mở to mắt. Một biểu cảm thoáng qua gương mặt non trẻ của cậu như nắng mai bừng sáng, nhưng rồi nó lịm tắt ngay khi Nhân Mã lại xịu mặt xuống.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chap 8:khúc Hát Tử Thần.
  • Đọc Truyện The Love In The Special Class
  • Đọc Chương 03 : Gặp Nhau Giữa Muôn Vàn Người
  • Couple Khắc Tinh Chap 55
  • Làm Bạn Gái Tớ Nhé!
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Ngoại Truyện: Phần 3: Dưới Bóng Linh Lan (P2) trên website Vienthammy5stars.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100