Đề Xuất 5/2022 # Đọc Chap 36 : Khúc Dạo Đầu # Top Like

Xem 5,544

Cập nhật nội dung chi tiết về Đọc Chap 36 : Khúc Dạo Đầu mới nhất ngày 27/05/2022 trên website Vienthammy5stars.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 5,544 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chap 1: Chào Đón Học Sinh Mới
  • Đọc Chap 1:tử Thần…cũng Chất Chơi Phết Nhỉ!?
  • Đọc Chap 22: Cái Quá Khứ Không Bao Giờ Muốn Nhắc Tới!
  • Đọc Chap 21: Đi Du Lịch Thật Là Vui!!! (1)
  • Đọc Chap 8: Đi Học Lớp 1
  • Hội Shinigami trước giờ luôn được chia làm hai “phe”: một bên là những người có vấn đề với các dây thần kinh ở mặt và miệng, cả năm chỉ có một biểu cảm, khi vui cũng như khi buồn, bộ dạng đều lầm lì khó ưa như thế; bên còn lại hoàn toàn trái ngược, cười cả ngày vẫn không hết mừng, nói cả năm cũng không hết chuyện, một nghìn lẻ một sắc thái còn phong phú hơn cả lịch sử mấy nghìn năm của Yamijiro. Xen giữa là vài kẻ “hai mang”, thỉnh thoảng nhảy qua nhảy lại giữa hai “phe”, tóm lại không bình thường vẫn là không bình thường. Như Nhân Mã, một thành viên cốt cán của “phe” thứ hai từng nói: ” Ở cái hội này chỉ có điên ít chứ chẳng có ai là không điên hết.” Tưởng chừng dạo gần đây, “phe” thứ hai đang chiếm đa số và gần như áp đảo những kẻ liệt cơ mặt, một biến cố xảy ra khiến cả hội Shinigami lần đầu tiên rơi vào trạng thái trầm lặng kì dị như thế này…

    – Adam Briston thừa nhận hắn đã sàm sỡ các nữ sinh, hãm hiếp Lily Haroc, giết Emma Hall và giấu xác cô ấy trong phòng kí túc của Lily. Lily và Emma vốn là bạn thân, Emma đã đi cùng Lily vào cái đêm cô bị giết, cô ấy đã nhìn thấy mặt thủ phạm và Adam đã giết cô ấy để bịp miệng._ Bảo Bình chầm chậm đọc lại những gì được ghi lại trong bản báo cáo lời khai gửi từ sở cảnh sát Majikku trong khi Nhân Mã ngày càng nghe không lọt tai.

    – Bịa đặt ! Rõ ràng là bịa đặt ! Càng nghe càng thấy vô lý ! Giết Emma Hall để bịp miệng thì tại sao quần áo cô ấy lại biến mất trong khi không hề có dấu hiệu xâm hại tình dục ? Tại sao trên người cô ấy lại có vết đánh đập ? Đâu là vết thương chí mạng ? Vốn dĩ những vết bầm tím kia không thể gây tử vong ! Tại sao phải giấu xác trong kí túc của Lily ? Tại sao phải phá tung phòng cô ấy lên ? Và tại sao lại có dấu hiệu của quỷ ? Trên áo của tớ nữa, con dấu đó giống hệt hình trên lưng Emma !

    – Đúng vậy, tôi biết là rất kì lạ. Nhưng Iteza san, cậu biết còn điều gì kì lạ hơn không ?_ Bảo Bình dừng lại, đôi mắt xanh lạnh lùng của cô ấy hôm nay đáng sợ hơn thì phải._ Tôi đã kiểm tra kí ức của Adam Briston, chính hắn đã làm những việc đó. Vài giây trước, trên người nạn nhân không hề có dấu hiệu, nhưng ngay sau khi hắn chạm vào cô ấy, con dấu tự động xuất hiện. Rõ ràng hình ảnh đó có trong kí ức của hắn, nhưng hắn lại nói không biết về con dấu hay ngôi sao gì hết…

    – Thì hắn nói dối chứ sao !_ Nhân Mã bĩu môi.

    – Hắn không nói dối._ Bảo Bình tiếp lời._ Tôi có hơn hai mươi cách kiểm tra một kẻ nói dối nhưng hắn hoàn toàn khai báo sự thật.

    – Đúng vậy !_ Song Tử thêm vào._ Hắn là một tên hay lo sợ, nếu nói dối, đôi mắt hắn sẽ chuyển động nhiều hơn và ngữ điệu cũng khác, nhưng hắn hoàn toàn bình thường ! Bằng chứng thuyết phục nhất là đồng tử của hắn không dãn ra và mạch tim cũng bình thường ! Hắn không nói dối !

    – Hai người tính thử thách trí tuệ đấy hả ? Tôi biết tôi ngốc rồi, đừng nói mấy thứ khó hiểu đấy nữa !!!_ Nhân Mã uể oải nằm dài trên bàn._ Nếu hắn nói thật thì sao kí ức của hắn lại có hình ảnh đó chứ ?

    – Có kẻ đã che mất kí ức đó khỏi bộ não của hắn._ Bảo Bình đóng tập hồ sơ lại._ Đó là điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra.

    – Dù sao cũng chẳng có gì là chắc chắn !_ Nhân Mã thở dài._ Vậy còn áo của tớ thì sao ? Hắn đâu có chạm vào nó !

    – Có kẻ khác đã chạm vào cậu, không phải sao ?_ Bảo Bình ghé đầu lại, ở khoảng cách gần thế này, Nhân Mã cả người lạnh toát trước đôi mắt xanh lơ mang theo cái nhìn như muốn moi tận sương tuỷ cô ra mà quan sát kia. Cô bỗng nhất thời lúng túng.

    – …C…có…Cảnh sát…Đúng rồi, một anh cảnh sát !!!

    – Cậu còn nhớ mặt anh ta chứ ? Nếu còn, phiền cậu chốc nữa hãy đến sở cảnh sát nhận dạng._ lùi ra sau, Bảo Bình đứng dậy, nói gì đó với Song Tử, hoàn toàn bỏ quên Nhân Mã đang một mình tự chìm trong dòng trí nhớ riêng.

    – …Cũng không hẳn…Ý tớ là…_ Nhân Mã bối rối đưa tay gãi gãi đầu._ chúng tôi ta cũng chưa chạm vào người tớ !…Đúng rồi ! Sao anh ta làm được chứ ?!? Tớ có thể phát hiện tiếng bước chân cách đó hơn trăm trăm mét cơ mà !

    – …

    – Nhưng chị đã không phát hiện ra anh ta cho đến khi anh ta đứng ở sau lưng chị !_ Song Tử hơi đánh mắt sang phải._ Chị có thật là nhớ rõ mọi chuyện không đấy ?

    – …

    – …Tôi cũng không biết…Mà có phải một mình tôi đâu !!! Shishiza cũng không phát hiện ra còn gì !!!!_ Nhân Mã bực dọc chỉ tay về phía Sư Tử, người cũng đang cố nhớ lại chính xác những gì chỉ vừa mới xảy ra tối hôm qua.

    – …Tôi có phát hiện ra hắn ! …Phải phát hiện ra tôi mới chạy chứ ! _ Sư Tử hơi ngập ngừng. Bảo Bình nhìn hai người họ, chăm chú và tập trung, hơn một phút sau, cô dứt ra, chớp nhẹ mắt, không ngạc nhiên, chỉ đơn giản nói.

    – Chỉ khi ở khoảng cách rất gần, hai người mới nhận ra hắn. Với một người có giác quan nhạy bén như Iteza san, chi tiết này rất đáng lưu ý. Trí nhớ của hai người cũng có vấn đề nữa. Giống như Adam Briston, hai người không nhớ nổi mọi thứ, dù những kí ức vẫn còn trong đầu.

    – Không thể nào !!!_ Nhân Mã thẫn thờ ngồi thụp xuống, hai tay đưa lên vò rối mái tóc nâu dài, như thể làm vậy có thể khiến kí ức trong não bộ rơi ra._ Tên cảnh sát đó…hắn là ai chứ ?!?!?

    – Có lẽ hắn không phải một nhân viên cảnh sát ! Ngoại hình đó cũng là giả !_ Song Tử khẽ lẩm bẩm.

    *Cạch !

    Kim Ngưu đẩy cửa bước vào, Bạch Dương sốt sắng.

    – Đội trưởng sao rồi ? Chị ấy đâu ? Hai người đi cùng nhau cơ mà ???

    – Ở phòng tôi !_ Kim Ngưu thản nhiên trả lời và trong giây lát, Bạch Dương đơ ra như một thằng ngốc.

    – Tại sao đội trưởng lại ở phòng anh ?

    Hơi nhướn mày thích thú trước biểu hiện nai tơ của Bạch Dương, Kim Ngưu cười nham hiểm.

    – Suỵt !!!! Trẻ con không nên tò mò !!!

    Những người còn lại “…” nếu Yagiza ở đây, tên này chết là cái chắc !

    Kim Ngưu cười khùng khục và chỉ khi nhìn thấy Nhân Mã cùng Sư Tử, khoé môi cậu ta vội cong xuống.

    – Hai người nên rút khỏi vụ này thì hơn ! Chưa thể khẳng định dấu hiệu trên áo Iteza là lời nguyền hay chỉ là một trò chơi khăm, chúng ta không được mạo hiểm !

    – Tôi không muốn ! Yagiza giao nhiệm vụ này cho tôi, sao tôi phải rút lui !_ Nhân Mã không đầu hàng khoác hai tay trước ngực.

    – Tôi cũng vậy !_ Sư Tử cũng không bằng lòng.

    – …

    – Không được !_ Kim Ngưu nhắm mắt lại, cười thoải mái._ Tôi đã nghe hết rồi ! Đến một tên giả mạo hai người còn chẳng phát hiện ra, tham gia chỉ làm cản đường bọn tôi thôi ! Hội Shinigami cần những người có thể chiến thắng, không phải những kẻ thua cuộc ! Tôi sẽ cho hai người một kì nghỉ, khỏi cần đến đây, khi nào nhiệm vụ hoàn thành sẽ gọi cả hai về !

    Nhân Mã nghiến răng và trước cả khi Sư Tử gầm lên, cô với tay túm lấy cổ áo Kim Ngưu, gằn từng tiếng.

    – Cậu có quyền gì ? Đừng để tôi xiên thủng sọ cậu, tên khốn !

    Xử Nữ đứng dậy, từ từ tiến lại, tránh không làm Nhân Mã kích động hơn. Xung quanh không có gì thay đổi, nhưng Xử Nữ và Bảo Bình đều đã ở trạng thái sẵn sàng, nếu Nhân Mã dám di chuyển một ngón tay, nhất định túm cô lại.

    Sư Tử yên lặng quan sát từng người. Không cần biết đúng sai, họ đều đứng về phía Kim Ngưu. Cậu không sợ hội Shinigami ! Kể cả khi phải một mình chống lại tất cả !

    Trái ngược với thái độ căng thẳng từ những người khác, Kim Ngưu, kẻ bị túm cổ chỉ nở một nụ cười chế giễu, đôi mắt đỏ rực của cậu ta hướng xuống, như ác quỷ thích thú trước hành động phản kháng yếu ớt từ con người bé nhỏ. Rất đáng xem ! Rất đáng cười !

    – Hiện tại tôi là đội trưởng của Shinigami, cậu bảo tôi không có quyền đá hai người ra khỏi vụ này sao ?

    – Gì chứ ?_ đôi mắt to tròn của Nhân Mã rất nhanh đã dao động và hai bàn tay cô chủ động buông lỏng.

    – Không có sức mạnh, Yagiza cũng vô dụng ! Mọi việc tạm thời sẽ do tôi quyết định !_ Kim Ngưu dứt tay Nhân Mã ra khỏi cổ áo mình, nụ cười trên môi sớm đã biến mất.

    – Trường Majikku và hội Shinigami là của gia đình Shinohara, Yagiza không ở đây cũng chưa đến lượt anh quyết định !_Sư Tử kéo giật vai Kim Ngưu ra đằng sau.

    – Cậu muốn gì ? Hội Shinigami ? Cậu muốn làm đội trưởng ? Một tên nhóc gia nhập chưa đến nửa năm như cậu ? _ Kim Ngưu khẽ cười, Sư Tử tức giận._ Đúng là hội Shinigami và trường Majikku của nhà Shinohara, nhưng chúng thuộc về Bá tước Shinohara ! Cho hỏi cậu lấy tư cách gì để yêu cầu tôi ? Không có tước vị, chúng ta đều như nhau thôi, thưa cậu chủ nhỏ…

    *Bốp !!!!

    Kim Ngưu loạng choạng ngã phịch xuống đất. Xử Nữ, Song Tử và Bạch Dương đồng loạt xen vào giữa chặn họ lại. Shitto Jigoku kinh sợ nép vào một góc sau lưng Bảo Bình. Chứng kiến tình huống vừa rồi, hùng khí của Nhân Mã gần như mất hết. Nhìn Kim Ngưu lồm cồm đứng dậy, miệng đã rách một vết, lại đến cái nắm tay vẫn còn vương máu của Sư Tử, cô nhất thời không biết nên làm gì cho phải. Bảo Bình, Xử Nữ, Song Tử và Bạch Dương đều bị lôi vào đám rắc rối, cô bé Shitto bị doạ đến mất hồn ! Rõ ràng Kim Ngưu mới là kẻ đáng ghét, tại sao họ lại hành động như thể cô mới là người gây chuyện ?

    Không nói không rằng, chỉ chăm chăm đưa đôi mắt phẫn nộ nhìn bọn họ một cái rồi kéo tay Sư Tử lôi đi, Nhân Mã cô thua rồi ! Đúng vậy, cô đã thua rồi ! Nghỉ thì nghỉ ! Dù sao cô cũng ghét đến trường ! Ghét phải làm nhiệm vụ ! Tự nhiên từ trên trời rơi xuống một kì nghỉ cũng tốt chứ sao !

    Trước sự bất ngờ của những thành viên khác và cả Sư Tử, người không đâu bị lôi ra ngoài, Nhân Mã chẳng thèm giải thích gì, đóng cửa cái rầm. Hai giây sau khi cô và Sư Tử rời đi, cánh cửa gỗ gãy làm đôi…

    – …

    – Oushiza, có sao không ?_ Xử Nữ dựng Kim Ngưu dậy, chỉ lên vết thương nơi khoé miệng._ Tôi có băng cá nhân. Đợi một chút !

    – Dù muốn giữ an toàn cho hai người họ, cậu cũng không cần ăn nói khó nghe vậy đâu !_ Thiên Yết cười cười.

    – Đúng vậy, cứ giữ kiểu cư xử đó, bảo sao lại bị ghét !_ Xử Nữ đưa một chiếc băng cá nhân cho Kim Ngưu, không hề hài lòng với thái độ của cậu ta.

    – Ngồi yên và hít thở cũng có người ghét rồi !_ Kim Ngưu bật cười._ Thay vì được tất cả yêu quý, tôi chỉ cần điều đó từ một người thôi !

    Hội Shinigami “…” đó chính xác là lý do cậu ta bị ghét !!!

    – Tôi cũng sẽ làm giống Oushiza san._ chất giọng lạnh tanh của Bảo Bình vang lên, cắt đứt không khí thoải mái xung quanh._ Shishiza và Iteza là hai người có bản ngã rất lớn, đặc biệt là Shishiza. Muốn khiến họ từ bỏ, đó là cách khả thi nhất.

    – Iteza phải rút lui vì trên áo cậu ta có kí hiệu đó, vậy còn Shishiza ? Nếu nói về độ “vô dụng”, chỗ này còn nhiều người đáng phải đi hơn thằng nhóc đó đấy !_ Cự Giải xoay xoay cây bút nhỏ trong tay, nhàm chán nhìn Kim Ngưu.

    – Cậu nghĩ Iteza chỉ cần rời khỏi nhiệm vụ này thì sẽ an toàn ?_ Kim Ngưu bật cười lớn._ Dấu hiệu trên áo cậu ta không bình thường, sẽ thế nào nếu nó xuất hiện trên tay hay lưng cậu ấy thay vì trên áo ? Iteza sẽ chết như Emma Hall…phải không ?

    Mọi tiếng nói đều tắt ngúm. Mọi tiếng thở đều bị kìm nén. Trong không gian rộng rãi duy chỉ còn lại tiếng nói của Kim Ngưu lảng vảng rồi cũng biến mất. Nhưng họ vẫn có thể nghe thấy điều cuối cùng vang đi vọng lại trong đầu mình như một cái đĩa hát hỏng.

    – …

    – Tôi hiểu rồi !_ Song Tử lên tiếng._ Shishiza cũng bị chạm phải nhưng ngôi sao ngược lại không xuất hiện, bởi vì sức mạnh của nó ! “Lời ban phước của Chúa” !!! Thằng Shishiza có “Lời ban phước của Chúa”, quỷ không thể chạm đến nó !!!

    – Tôi mừng vì cậu thông minh !_ Kim Ngưu vỗ tay._ Không chắc Shishiza có thể bảo vệ cậu ta, nhưng tốt nhất Iteza vẫn không nên chết trong khi làm nhiệm vụ ! Nếu vậy chúng ta sẽ mang tiếng lắm !

    – Khoan đã !!!_ Xử Nữ thắc mắc._ Nếu Shishiza nhờ “Lời ban phước của Chúa” mới thoát khỏi thứ sức mạnh quái quỷ đó, vậy ngôi sao ngược không phải một trò chơi khăm ?!?!..

    Dừng lại một chút, cô tự lẩm bẩm…

    – …Một kẻ có sức mạnh của quỷ ? Vậy sức mạnh của Yagiza biến mất là do…

    – Tôi cũng nghĩ như vậy đấy !_ Kim Ngưu nhanh chóng nối tiếp._ Sức mạnh Chúa chỉ có một thì sức mạnh quỷ cũng không nhiều. Ngoài Yagiza, tôi chưa thấy có ai khác sử dụng nó…Nhưng đó không phải vấn đề…Điều quan trọng là, “hắn” mạnh hơn Yagiza ! Nghĩa là “hắn” có sức mạnh lớn hơn tất cả mọi người ở đây ! Nếu cố tình đào sâu vào vụ này, các người có thể phải chết thảm như Emma Hall…

    Dừng lại một chút, khuôn mặt thản nhiên của Kim Ngưu đanh lại.

    – Mọi người không có lý do gì để chết thảm, vậy nên tôi cho tất cả hai sự lựa chọn ! Từ bỏ và an toàn; tiếp tục tham gia và chấp nhận cái chết có thể đến bất cứ lúc nào !

    – …

    Không gian lại trở về vẻ yên lặng vốn có. Có những cái liếc mắt khe khẽ. Có những sự trông chờ nho nhỏ. Chỉ cần một tiếng nói cất lên sự lựa chọn, họ sẽ không còn căng thẳng và tội lỗi nữa. Hèn nhát nhưng có thể sống hay dũng cảm chấp nhận kết cục thê thảm nhất. Kim Ngưu trước giờ luôn là người tạo không khí thoải mái, cậu ta luôn cười dù trong lòng chẳng bao giờ vui vẻ. Và bây giờ, dù cậu ta đang nghiêm túc, họ vẫn cảm nhận thấy ánh mắt đỏ tươi kia đang nhìn họ với ý cười chế giễu. Cậu ta cười ! Cười trên sự lưỡng lự của họ !

    – Nếu các người có thể chiến đấu mà thiếu tôi thì tôi sẽ rút !_ Cự Giải đã cắt ngang không khí cô đọng đến nghẹt thở khi nãy. Cậu ta nhàm chán đảo mắt, đôi con ngươi đen không thiện chí xoáy sâu vào cái nhìn của Kim Ngưu làm cậu bật cười thích thú._ Nhưng chắc là không được !

    Đúng như mong đợi từ Cự Giải. Cậu ta không sợ cái chết ! Cậu ta quyết định nó !

    – Tôi thích nhiệm vụ này !_ Thiên Yết cười cười_ Tôi rất mong chờ lúc được rút từng cái xương và lọc sạch máu của kẻ còn mạnh hơn cả đội trưởng đấy !

    So với một kẻ mang sức mạnh của quỷ, Thiên Yết khiến người khác ghê sợ hơn nhiều !

    – Tôi không có lý do gì để sợ hãi cái chết. Sống và chết là hai trạng thái bất biến của mỗi vật thể. Chúng ta chỉ chuyển từ trạng thái này sang trạng thái kia và đó là điều rất bình thường._ Bảo Bình từ tốn trả lời. Cô ấy thì có thể sợ điều gì chứ ? Đó là Mizugameza và trong suốt bốn năm ở hội Shinigami, cô ấy chưa bao giờ để lộ bất kì điểm yếu nào ! Nếu có ngày cô ấy thông báo mình không thuộc về thế giới này…có lẽ cũng chẳng ai bất ngờ…?!?

    – Đương nhiên tôi sẽ tham gia !!!_ Bạch Dương nhanh nhảu_ Một Tướng quân sẽ không sợ hãi mà rút lui !!! Kẻ giết người đó phải trả giá cho những gì hắn gây ra !!!

    Kim Ngưu có vẻ hài lòng, cậu ta thong thả lia đôi mắt đỏ sang ba người còn lại.

    – …

    – …Vậy là họ đã lựa chọn như vậy ?_ Thiên Bình ngáp một cái, mệt mỏi đánh mắt ra khoảng không rộng lớn bên ngoài, hai bàn tay uể oải chống lên thành ban công._ Tôi đã nói với cậu bao lần rồi ? Bây giờ cậu là Scarlet, đừng tự tiện sang khu Green gặp tôi nữa ! Hội Shinigami sẽ theo dõi cậu, sao cậu có thể thản nhiên thế hả ?

    – Ừm !_ Bạch Dương qua loa gật đầu rồi lái sang chuyện khác. Thiên Bình như một bà mẹ già cau có suốt ngày cằn nhằn và Bạch Dương cậu thì không rảnh chạy từ khu Scarlet sang tận Green chỉ để nghe cậu ta dạy đời._ Thấy thế nào ? Thật tình thì tớ chẳng hiểu gì hết ! Lúc mới vào đó, căn phòng của Lily Haroc là một mớ hỗn loạn ! Oushiza senpai nói vết máu trên giường không phải của Lily Haroc cũng như Emma Hall ! Và Emma Hall đã chết như thế nào ? Đúng là trên người cô ấy có những vết bầm tím, nhưng chúng không thể gây chết người, cũng không có vết thương nào nữa, trong dạ dày cũng không có thuốc độc ???

    – Nếu là do một kẻ có sức mạnh của quỷ làm, cần gì một vết thương chí mạng !_ Thiên Bình thở dài_ Đội trưởng của mấy người, Shinohara, có thể giết người mà không gây ra bất kì thương tích ngoài nào đấy thôi !…Còn về vết máu, không phải của hai nạn nhân thì có thể là của hung thủ, mặc dù tôi không nghĩ hung thủ còn nhớ bản thân đã bị thương.

    – Hung thủ ????

    – Adam Briston ! Cậu nói hắn đã bị bắt còn gì ?

    – Nhưng Mizugameza senpai đã kiểm tra kí ức của hắn, không hề có chuyện bị thương hay gì hết ! Và ai đã xoá kí ức của hắn ?

    – Tay cảnh sát ! Một kẻ có thể che kí ức cũng có thể xoá kí ức hoặc làm lệch nó ! Có thể ngay từ đầu các người đã đi lệch hướng…_ ngẫm nghĩ một chút, đôi mắt xanh lờ đờ của Thiên Bình bất chợt mở to ra, như một người tìm thấy chân lí sau bao năm mông lung.

    – Sao vậy ?_ Bạch Dương nuốt nước bọt khan. Cậu đã từng nhìn thấy biểu cảm “đáng sợ” này một lần rồi, là khi Thiên Bình bị gió quật ngã đập đầu xuống đất ! Cậu ta có biết trông cậu ta khi tỉnh táo rất dễ khiến người khác hoảng sợ không ? Và Bạch Dương biết, khi Thiên Bình rơi vào trạng thái này, đầu óc khổng lồ của cậu ta đột nhiên phát hiện một vấn đề to lớn nào đó !

    – …Cũng có thể đội trưởng của cậu là hung thủ lắm ! Cô ta mang sức mạnh của quỷ và không phải lần đầu giết người !_ Thiên Bình hơi nghiêng đầu và ngay trước khi cậu ta kịp nói tiếp, một tình huống đột ngột xảy ra ngay trước mắt khiến cả cậu và Bạch Dương đều nhất thời đông cứng.

    Những tiếng hét thất thanh từ bên dưới vang lên và một tiếng va chạm rất lớn với mặt đất. Cả hai vội vàng ngó đầu nhìn xuống, ở dưới sân trường, một loạt các học sinh chạy ra, vây kín nơi vừa xảy ra va chạm. Bạch Dương chạy xuống và ngay sau đó các thầy cô xuất hiện, vội tách đám học sinh ra khỏi đó. Khi những cái đầu bu kín được đẩy ra, lúc này Thiên Bình mới nhìn được rõ…

    Một nam sinh, ngay trước mắt cậu, ngã từ tầng mười, không, bị ném từ tầng mười xuống dưới sân trường !

    Đám học sinh từ các tầng học nhanh chóng chạy xuống, đổ ra như kiến vỡ tổ ! Cố chen chân đi ngược lại dòng người, Thiên Bình vất vả trèo lên cầu thang. Cậu không nhìn nhầm ! Cậu nam sinh đó đã chết trước khi rơi xuống ! Cậu đã nhìn thấy đôi mắt trắng dã mở to của cậu ta vụt qua trong khoảnh khắc ! Và ở tầng trên, nơi cậu ta rơi xuống, phải có manh mối nào đó !

    “Nhưng có thể hội Shinigami đã ở trên đó rồi…”

    Nghĩ thế nào, Thiên Bình lại ngơ ra trước khi bị dòng người xô đẩy và một cái cùi chỏ lia thẳng vào trán.

    – Bị vỡ sọ và vẹo cột sống !_ Bạch Dương nhăn nhó nhìn xuống khoảng sân đã được dọn dẹp mà chỉ mới hai tiếng tiếng trước vẫn còn một cái xác với máu loang lổ. Hiện giờ vẫn còn rất nhiều học sinh tò mò lởn vởn quanh chỗ

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện 12 Chòm Sao Và Chuyến Đi Xuyên Không Chương 12
  • Đọc 8.2019, Vẫn Chuyện Bản Quyền
  • Ngoại Truyện 1 (End )
  • Mua Sắm Và Gặp Gỡ Tình Địch Tương Lai???
  • Đọc Chương 40 : Cố Chấp
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Đọc Chap 36 : Khúc Dạo Đầu trên website Vienthammy5stars.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100