Song Sinh Trả Thù

--- Bài mới hơn ---

  • Đọc Ngoại Truyện 2: Thiên Yết Và Cự Giải
  • Đọc Chap 13: Mưa Và Cơn Tức Giận!
  • 12 Chòm Sao Và Học Viện Key Star
  • Mưa Ngâu Màu Nắng
  • Thanh Xuân Đẹp Tựa Giấc Mơ
  • Dứt lời, Xử từ từ bước vào trong cánh gà, nhường chỗ cho tiết mục biểu diễn. Cùng lúc đó, dáng hình nhỏ nhắn dần dần hiện ra trước sân khấu. Ngư không trang điểm quá đậm, nhưng lại làm nổi bật nước da trắng mịn, hai gò má ửng hồng. Đôi mắt được đánh mascara viền đen càng tôn lên màu mắt đặc trưng vốn có. Cô mặc một chiếc áo dài màu thanh thiên thướt tha, uyển chuyển, rồi nhẹ nhàng cúi chào mọi người bên dưới, không quên kèm theo nụ cười dịu dàng. Tiếng nhạc nổi lên cũng là lúc giọng hát trong trẻo được chắp cánh.

    Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa

    Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy,

    để em đến bên bờ ước mơ

    Rồi năm tháng sông dài gió mưa

    Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa

    Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa

    Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi

    Chiều trên phố bao người đón đưa

    Dòng sông vắng bây giờ gió mưa

    Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa….

    Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,

    có hay bao mùa lá rơi

    Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,

    sáng soi bước em trong cuộc đời

    Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi

    Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai

    Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…

    Sư Tử dõi theo từng hành động, cử chỉ của cô. Có lẽ chỉ mình cậu biết trong suốt những năm tháng qua cảm xúc của cô như thế nào. Tuy trước mặt cô cố gắng nở nụ cười, thực chất đó là để làm an lòng mọi người xung quanh, chứ thực tâm cô là một người khá yếu đuối và dễ khóc. Quen biết cô lâu như vậy, cậu đã học dần được cách đứng từ xa quan sát cô, tránh để cô phát hiện ra mình, nhưng mỗi lúc cô gặp khó khăn, trở ngại cậu sẽ mãi mãi ở bên cạnh che chở. Trong suốt thời gian biểu diễn, cậu ngăn chặn tất cả các nam sinh có ý định đến gần cô, vì cậu biết cô không thể dễ dàng ứng phó với người lạ. Dường như hiện tại bảo vệ cô đã trở thành một thói quen, bản năng của cậu rồi.

    Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi

    Tóc xanh bây giờ đã phai

    Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy

    Dõi theo bước em trong cuộc đời

    Dẫu đếm hết sao trời đêm nay

    Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi

    Nhưng ngàn năm, làm sao

    em đếm hết công ơn người thầy….

    Dẫu đếm hết sao trời đêm nay

    Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi

    Nhưng ngàn năm, làm sao

    em đếm hết công ơn người thầy….

    Bài hát kết thúc, Ngư bước vào trong còn ở dưới thì nhao nhao hết cả lên, đòi Ngư tiếp tục hát bài khác. Nhưng chỉ nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Sư thì ai nấy đều tự giác im bặt. Sư vốn nổi danh là nam sinh lạnh lùng nhất trong trường, đụng vào cậu có khả năng ăn đấm vô cùng cao.

    _ Này, Song Tử cậu chịu khó ngồi yên cho mình trang điểm chút coi.- Một bạn gái đang cầm bút kẻ lông mày bực mình, gắt lên.

    _ Vậy còn không được à? Từ nãy tới giờ mình sắp chịu không nổi rồi.- Song Tử mặt mày nhăn nhó, đáp trả.

    Kết và Bảo ngồi bên cạnh cũng tỏ ra bực bội không kém Bảo. Tại sao cái trường này lại chọn Thiên Bình làm hội trưởng hội học sinh mà không phải là Song Tử? Để rồi ngày hôm nay cái tên Thiên Bình cùng bọn Thiên Yết, Cự Giải ra quyết định kêu bọn họ tham gia vào tiết mục văn nghệ, khiến bọn họ hiện tại phải mang mấy cái thứ màu sắc lòe loẹt này ra ngoài, cho người ta cười thối mũi à? Hát hò thì có biết cái mù tịt gì đâu, mấy cô chỉ có biết đi dẹp loạn với cãi lộn thôi mà. Thật là tội nghiệp!

    Tuy nhiên, còn tội hơn nữa là người trang điểm cho Bảo, bị cô trêu chọc nãy giờ. Hết dùng hóa chất cho vào phấn làm nó biến thành màu đen, rồi đến cây cọ bị cô dùng kéo làm cho lông bay tung tóe rồi thì đến son môi Bảo vẽ hết lên gương, báo hại bạn trang điểm chạy ngược chạy xuôi mua dụng cụ mới.

    _ Tớ xin thề rằng, sau ngày hôm nay ba cái tên chết tiệt kia sẽ ăn no đòn.- Ma Kết gằn lên từng chữ, ánh mắt hừng hực lửa.

    _ Đâu chỉ ăn no đòn, tớ sẽ làm cho họ không nhìn thấy ánh mặt trời ngày hôm sau.- Bảo Bình vừa nói vừa giựt giựt mấy cái lông của chiếc cọ, đây đã là cái thứ 10 rồi, kiểu này chắc sạt nghiệp vì tiền mua dụng cụ trang điểm mất.

    _ Bọn họ sẽ phải trả giá.- Chỉ Song cũng không ngoại lệ, giọng nói lạnh lùng làm mấy người trang điểm lạnh hết cả sống lưng.

    Càu nhàu đủ thứ kiểu, cuối cùng sau 45 phút, công cuộc vĩ đại cũng đã hoàn thành. Chưa bao giờ mấy bạn gái

    trang điểm cảm thấy mệt như ngày hôm nay, gặp phải người khó tính đúng là đau khổ.

    Từ ngoài ba anh chàng điển trai đang bước vào, thu hút rất nhiều ảnh nhìn, kể cả mấy bà cô đang than vãn.

    _ Mấy bạn cực khổ rồi.- Thiên Bình cười nói với người bên cạnh Song Tử.

    _ Đâu…đâu có. Chuyện nên làm mà.- Người con gái trang điểm đó lên tiếng, mắt vẫn dán mục vào khuôn mặt đẹp trai kia.( thế không biết lúc trước ai kêu rên nhỉ)

    _ Chắc mấy bạn cũng đã mệt, hay là bây giờ mấy bạn ra ngoài trước đi ha.- Giọng điệu của Cự Giải vô cùng nhẹ nhàng, trên môi còn nở nụ cười tươi rói.

    Vậy là mấy con người vô cùng biết vâng lời, lục tục kéo nhau rời khỏi căn phòng tức khắc, vừa đi còn cười nói toe toét giống như là từ cõi tiên trở về.

    _ Ái chà chà, không ngờ cậu đối xử với bạn thân của mình thì cọc cằn thô lỗ còn đối xử với con gái bên ngoài thì lại dịu dàng đến vậy?- Bảo từ phòng thay đồ đi ra, nói móc.(sau khi trang điểm thì phải vào thay trang phục)

    _ Tôi đối xử với người khác dịu dàng lúc nào chứ?

    _ Vậy vừa nãy không biết ai nhỏ nhẹ dụ người khác ra ngoài đây ta?- Bảo chu môi cãi lại.

    _ Đó là tôi dùng mỹ nam kế để đuổi bọn họ ra ngoài, cho mấy cậu thả lỏng tinh thần. Không biết cảm ơn thì thôi, còn ở đó oán trách tôi.- Giải không chịu thua cũng vênh mặt lên bảo.

    _ Mặt mày như này mà mấy người kêu bọn tôi thả lỏng tinh thần được sao?- Ma Kết hậm hực.

    Vén tấm rèm che cửa, cô mặt nhăn nhó bước ra. Cũng giống như Bảo, hôm nay Kết đã lột xác. Mái tóc tím của cô tết hình hoa hồng cầu kì ở phía sau, đính thêm mấy hạt cườm đầy màu sắc. Đôi mắt trong veo cùng màu tóc được chải chuốt nên cuốn hút lạ thường. Bộ đồ màu lam tôn lên vóc dáng yêu kiều, sự kết hợp vô cùng hoàn hảo.

    _ Vẫn còn giận bọn này sao?- Yết lại gần, khoác vai Kết rất tự nhiên.

    _ Hứ!- Kết không thèm trả lời, quay mặt sang hướng khác đồng thời hất tay của Yết ra. Anh chàng cười khổ, không ngờ họ giận dai như vậy.

    _ Hai người đây rồi, thế còn Song Tử đâu?- Thiên Bình ngó nghiêng rồi hỏi.

    Kết và Bảo đồng loạt chỉ tay về phía đằng sau Bình. Cậu quay người về phía sau, khuôn mặt đầy hắc tuyến đập vào mắt. Phải, hôm nay Song Tử rất xinh đẹp, chỉ có điều cô quá áp bức người khác. Từ cách trang điểm đến ăn mặc tất cả đều mang một màu đen. Mái tóc đen bóng mượt không dùng một chút tạp chất nào, chỉ đơn giản là buông xuống như dòng suối êm đềm. Đôi mắt sâu thẳm, dễ dàng hút hồn người khác cùng hàng mi thanh mảnh. Đặc biệt hơn bộ váy cô đang mặc cũng thuần túy chỉ là một màu đen thêm đôi giày cao 5 phân khiến cho cô nàng càng trở nên lạnh lùng.

    _ Tôi sẽ trả lại cho cậu gấp mười.- Giọng nói băng lãnh âm vang.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chương 6: Tham Gia Tiệc Tối.
  • Đọc Chap 1 + 2: Ai Là Nhân Vật Chính
  • Xếp Hạng Độ Thẳng Trong Tình Yêu Của 12 Chòm Sao
  • Đọc Chương 8: Tình Yêu Sét Đánh (2)
  • Đọc Chương 7: Tình Yêu Sét Đánh.
  • Truyện Song Sinh Trả Thù

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Mong Em Sẽ Nhận Ra Tình Yêu Của Anh Là Vĩnh Cửu Chương 4
  • Đọc Picnic Đẫm Máu (1)
  • Truyện: Tình Yêu 1000 Năm
  • Đọc Tình Địch Sao? Anh Ghen À?
  • Đọc Chương 9: Tuyệt Thế Tài Nữ
  • “Rảnh, lúc nào chả rảnh. Có chuyện gì lại gọi tao?”Sau một lúc, điện thoại sáng lên, dòng chữ nhỏ nhắn xuất hiện trên màn hình.

    “Đi đâu đó chơi đi. Rủ luôn cả hai đứa kia nữa.” Bảo nhanh chóng ấn ấn vào điện thoại, tiện thể thay đổi tư thế, nằm ngửa lên trên.

    “Lại bị Song cự tuyệt à?” Gương mặt Giải cười cười, làm cho Bảo chán đến mức phải rủ cậu đi chơi, còn ai khác ngoài Song.

    “Bingo. Đoán chuẩn. Thôi, gọi hai đứa kia đi, xong đến nhà rủ tao. Hôm nay lười chẳng muốn lấy xe.”

    “5 phút nữa có mặt.” Tắt cuộc hội thoại với Bảo, Giải nhắn tin cho Yết, thông báo về cuộc hẹn diễn ra như cơm bữa.

    Một lát sau, trước cổng nhà Aquarius, hai chiếc moto phân khối lớn đã sừng sững dựng trước cửa. Giải tiến đến nhấn chuông, chừng hai phút một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện.

    “Đi đâu đây?” Giọng Bảo tươi tỉnh hẳn, không còn ủ rũ như lúc nhắn tin cho Giải.

    Bốp…Bốp…Bốp…

    Ba cái kí đầu đều trọn vẹn hứng trọn trên người Bảo.

    “Hẹn tụi tao ra đây mà vẫn chưa có dự định gì? Mày không thể tiến bộ một chút à?”Kẻ đầu tiên lên tiếng là Kết. Cô uất hận gần chết, trăm lần thì trăm linh một lần con này không có dự định trước, vậy hẹn cô đến để nhìn nó trưng bộ mặt tỉnh queo thế à?

    “Hì hì, tụi mày rành hơn tao, nhỡ chọn không vừa ý lại mắng tao thì chết.” Bảo cười cười đáp lại, tiện thể trả đòn lại cho Kết.

    Như thắc mắc một điều gì đó, Bảo đưa tay lên gõ gõ đầu, rồi đột nhiên quay sang Giải:

    “Sao hồi nãy mày cũng đánh đầu tao?” Chả trách lần này cô có chút khác biệt, hóa ra là thêm một đứa gõ đầu. Mọi lần khi bước ra cửa, cô đều chuẩn bị tinh thần ăn hai cục u trên đầu do hai người nào đó gây ra. Cái tính bốc đồng của Kết cô không nói làm gì, việc Yết đánh đầu là cùng chủ ý với Kết, tạm cho qua, nhưng sao cái con cua này cũng hùa theo hai người kia?

    “Nhìn lại mày xem, ăn mặc thế mà đi ra ngoài à?”Giải bực mình, liếc xéo Bảo từ trên xuống dưới.

    Bảo lại một lần nữa rơi vào trạng thái dấu hỏi đầy đầu. Cô mặc vậy thì sao? Áo thun trắng, quần jeans, lịch sự vậy còn đòi hỏi gì nữa?

    Nhận thấy vẻ mặt lơ nga lơ ngơ của Bảo, Giải tốt bụng nhắc nhở:

    “Tháng mấy rồi? Mày là người hùng sao mà ăn mặc kiểu đó?”

    Câu nói của Giải làm Bảo ngớ người. Chết toi rùi, giờ là tháng 12, nhiệt độ về đêm tụt xuống không phanh, cô mặc vậy chắc về thành người chết mất. Lại nói bây giờ, từng đợt gió lạnh thổi qua, da gà da vịt của cô nổi hết lên rồi. Mới có tám giờ đã vậy, đợi đến lúc 10 giờ chắc còn ớn hơn gấp bội.

    “Còn không mau vào thay quần áo?” Giọng Kết vang lên đầy đe dọa, nhưng hình như cô đã quên gì đó….

    “Mày nhắc nó sao không nhắc luôn mày đi? Nhìn lại mày xem, có hớn nó là mấy?” Yết im lặng từ đầu tới giờ cũng mở miệng nói lời vàng ngọc.

    Tình hình là chị Kết đang trong tình trạng quần sooc, áo thun, nói cách khác đây chính là đồ ở nhà của chị. Lúc nghe Yết nói đi chơi, chị ba chân bốn cẳng lao khỏi chiếc giường ấm áp để đi ra cánh cổng sắt xô đầy gió lạnh. Nghĩ lại mà thấy não lòng, sao cô lại ngu như thế chứ?

    Không biết làm gì ngoài việc liếc Bảo, cùng lúc Bảo cũng liếc nhìn Kết, rồi cả hai cùng dùng ánh mắt đầy”thiện cảm”hướng lên Yết và Giải, kèm theo nụ cười toe toét.

    “Bó tay với tụi mày”. Giọng nói đầy oán thán phát ra từ hai người nào đó.

    “Đợi tụi tao xíu, vào thay đồ ngay đây.” Mắt thấy hai người nào đó sắp không có kiên nhẫn, Bảo và Kết đang định dùng tốc độ nhanh nhất để phóng vào nhà, thì lần nữa giọng nói vang lên làm hai cô suýt té.

    “Mặc vào đi.” Yết cùng Giải đồng thanh, lấy từ trong xe mỗi người ra hai chiếc áo khoác. Một chiếc áo choàng tím dài đến gối của Yết, chiếc còn lại do Giải lấy ra, màu xanh, có cổ cao. Hoa văn của hai chiếc áo rất khác biệt nhưng đều vô cùng tỉ mỉ, sắc sảo.

    Hai người kia vẫn chưa hiểu mô tê gì hết thì chiếc áo đã yên vị trên tay mình.

    “Chẳng lẽ còn cần tao mặc cho à?” Yết cười châm chọc.

    “Sao….sao…tụi mày mang theo áo kiểu con gái?”Kết nghi ngờ, chẳng lẽ đây là áo bọn nó mua cho đám fan trên trường, hoặc là tặng cho đứa nào chúng nó ái mộ….

    “Đoán đi. Mày nghĩ tụi tao đã chuẩn bị áo này để đưa cho ai?”Trông thấy biểu hiện của Kết, Yết càng thích thú, quyết định chọc cô thêm chút. Cậu đâu biết suy nghĩ trong đầu cô….

    “Dù sao cái này cũng có người khác dùng rồi, tụi tao không rảnh dùng lại đồ của người khác.” Trông biểu hiện của Yết, cả hai người đêu cùng chung suy nghĩ. Bảo lên tiếng, rồi ném cái áo vào người Giải.

    “Sao tụi mày nói vậy? Áo này vốn dĩ là để đưa cho chúng mày mà, đã có đứa nào đụng vào đâu?” Mắt thấy Bảo kéo tay Kết định bước vào trong nhà, Giải nhanh chóng kéo tay cô lại. Hình như là bọn họ có sự nhầm lẫn nho nhỏ.

    “Mày nói vậy là sao? Áo này không phải của bọn fan trong trường à?” Bảo ngạc nhiên hỏi.

    “Bộ bị điên sao? Mày nghĩ tao là gì mà phải hạ thấp thân mình tặng quà cho bọn fan não tàn đó? Phiền phức gần chết, đuổi còn không được, ngu đâu lại rước họa vào người.”Bực mình, Giải tuôn một tràng không thương tiếc.

    “Thế cũng không phải tặng cho em nào à?” Kết nhỏ giọng hỏi, ánh mắt hơi liếc về phía Yết.

    “Em nào là em nào? Nhận định lần cuối, mắt thẩm mĩ của tao rất cao, còn lâu mới có đứa được tao chú ý đến.”Lần này thì đến lân Yết giải đáp câu hỏi của Kết.

    “Ủa, sao mày lại hỏi thế? Đang có suy nghĩ gì hả?”Mặc dù biết rõ lí do, hai người vẫn giả bộ ngây thơ, nhưng trên môi lại nở nụ cười mờ ám.

    “Chẳng…chẳng có gì cả. Tại tụi tao không muốn chung đồ với người khác. Đi thôi.”

    Cố lấp liếm lảng tránh vấn đề, nhưng trong lòng Bảo và Kết đều rất vui, khá hài lòng với đáp án mình nhận được, gương mặt cũng tươi tỉnh hẳn, cũng may….Mà may gì nhỉ?????

    Cả hai ngoan ngoãn khoác áo rồi leo lên xe, phóng đi. Ngoài đường, gió thổi từng cơn lạnh buốt nhưng trong lòng bốn người lại ấm áp vô cùng…

    Dạo này Ngư rất lạ. Trong lớp thường hay cười cười, bài vở nhiều khi không chú ý, thỉnh thoảng thầy cô gọi lên bảng còn không biết, Sư phải thúc hai ba lần mới được. Ban đầu, Sư còn tưởng là vì Song nên Ngư mới như vậy, nhưng càng ngày cậu càng cảm thấy đó không phải lí do thực sự. Người khác không biết nhưng sao cậu lại có thể không biết chứ, cậu là bạn cùng bàn với Ngư mà. Trong giờ, điện thoại cô thỉnh thoảng lại có tin nhắn, mặc dù cô tắt tiếng nhưng màn hình vẫn sáng lên. Song Tử sẽ không bao giờ gửi tin nhắn cho Ngư trong khi đang học, đó là điều cậu chắc chắn. Giờ giải lao lại có người nào đó đứng trước cửa lớp, gọi cô ra ngoài, đưa cho cô một vài thứ đại loại như hoa hồng hay thư tình gì đó. Cậu cứ nghĩ là do đứa con trai nào gửi cho cô, cũng nghĩ rằng cô sẽ không quan tâm đến mấy thứ đó nhưng không, cô cất giữ chúng cẩn thận, trân trọng, nâng niu nó như bảo vật vậy. Điều này vô hình đã tạo cho Sư một cảm giác không dễ chịu cho lắm, hay chính xác hơn, cậu đang sợ. Mong rằng điều cậu nghĩ không phải sự thật….

    Hành động khác lạ của Ngư không chỉ làm cho Sư nghi ngờ, mà cả bốn người còn lại cũng đã nhận ra có điều gì đó mờ ám. Nhân giờ giải lao, cả bốn xúm đến bàn Ngư, rối rít hỏi:

    “Cậu sao vậy Ngư? Mấy hôm nay cậu không chú ý cho lắm, đầu óc cứ để trên không à?”

    “Xử này, nếu bây giờ có một người đứng trước mặt cậu, nói yêu cậu, thì cậu sẽ cảm thấy như thế nào?” Ngư không trả lời câu hỏi của Xử, cô hỏi ngược lại Ngư, ánh mắt nhìn về nơi xa xăm nào đó, chất chứa ý cười.

    Câu hỏi của Ngư làm cho mọi người sững sờ, bao gồm cả Sư. Cô….thích người khác sao?

    “Ngư, cậu yêu ai sao? Người đó là ai, hả?” Ngưu kích động, choàng tới hỏi. Bọn họ ai cũng biết Sư thích Ngư, không phải mới đây mà đã từ rất lâu rồi. Bây giờ, Ngư nói vậy, Ngưu chắc chắn người đó không phải Sư, cậu nói rằng đợi khi nào Ngư và Song gặp lại mới nói tình cảm của mình ra. Nhưng hiện tại….những lời này của Ngư làm mọi người thật khó tiếp nhận.

    “Mình….mình…..”Ngư ấp úng, gương mặt đỏ ửng, cô không nghĩ cảm xúc của mình lại lộ liễu như thế.

    “NÓI CHO MÌNH BIẾT ĐÓ LÀ AI ĐI.” Xử to tiếng, nhỡ đâu người đó chỉ muốn lợi dụng Ngư thì thật không hay chút nào. Rốt cuộc Ngư đã làm quen với người đó như thế nào, từ trước tới giờ cô và họ chưa từng rời nhau quá lâu, sao cô có bạn trai mà họ lại không biết.

    Trông biểu hiện của Xử, Mã vội kéo cô xuống. Cô bình tĩnh là vậy, hóa ra cũng có lúc mất kiểm soát. Chuyện này thật sự không thể xảy ra, nếu Ngư có bạn trai, thế còn Sư, cậu phải làm sao?

    “Xử chỉ lo lắng cho cậu thôi. Cậu mau nói cho tụi tớ về người đó đi.” Bạch Dương lên tiếng, ngữ điệu không tỏ ra chút kích động nhưng trong lòng cậu cũng đang rất xôn xao.

    “Cậu ấy….cậu ấy là Thiên Vũ, học lớp 9A1.” Ngư trấn tĩnh một lúc rồi nhẹ giọng nói, khi nhắc đến tên cậu, lời nói của cô êm dịu hẳn.

    Cái tên”Thiên Vũ”nhanh chóng lọt vào tai của mọi người. Sau một hồi suy ngẫm cuối cùng Ngưu và Xử cũng nhớ ra thân phận của người đó.

    Trần Đình Thiên Vũ. Đúng, trong lớp đó, chỉ có cậu ta thôi. Cậu ta là một nam sinh điển trai, học hành cũng không tệ, nghe qua lí lịch cũng sạch sẽ, chưa có bạn gái. Nhìn chung cũng tạm, nhưng sao cậu ta so được với Sư chứ? Quan trọng hơn là làm thế nào cậu ta gặp được Ngư?

    Sư bất động, bất cứ lời nào cũng đã không còn lọt qua lỗ tai cậu sau khi nghe tên của người đó. Thật nực cười, tình cảm cậu dành cho cô bảy năm qua, tình cảm cậu âm thầm che giấu đến cuối cùng đã có lời hồi đáp, chỉ đáng tiếc đó không phải là nụ cười của cậu mà là nụ cười của người khác. Cơ hội của cậu lại bị người khác giành lấy nói ra trước. Là do cậu quá chậm trễ hay do Ngư ngay từ đầu đã không có cảm tình với mình? Cậu không còn lí trí để tiếp tục suy nghĩ nữa. Nếu Ngư không thích cậu thì cậu sẽ buông tay, tình cảm đến từ một phía không bao giờ có kết cục tốt đẹp, có lẽ, cậu nên đứng từ xa chúc mừng hạnh phúc của cô. Chỉ cần cô vui, trong lòng cậu cũng sẽ len lỏi thứ cảm xúc tốt đẹp đó.

    “Hai người làm sao quen nhau?” Ngưu không chịu buông tha, tiếp tục hỏi. Cô nhớ rõ ngoại trừ mấy ngày trước có người gọi cô ra ngoài lấy đồ, không còn ai khác, trước đó cũng chưa từng có chuyện gì bất ngờ xảy ra. Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Ngư làm thế nào lại quen được cái người tên Thiên Vũ kia.

    Ngư không trả lời, gương mặt đỏ lên vì xấu hổ. Từng biểu hiện nét mặt, từng nụ cười của cô như nhát dao cứa vào tim Sư. Nhìn xung quanh ai cũng đang chờ câu trả lời của Ngư, nhưng có vẻ nó sẽ không được đáp lại.

    “Các cậu đừng nên xen vào chuyện của cậu ấy nữa. Đây là chuyện tốt, chúng ta nên chúc mừng cho cậu ấy, không nên điều tra quá trình bên trong diễn ra như thế nào. Nếu có thể, hãy mong rằng, cái cậu Thiên Vũ đó thật sự mang đến hạnh phúc cho Ngư.”

    Những lời Sư nói ra vừa vặn giải thoát cho Ngư khỏi đống câu hỏi rắc rối, đồng thời cũng cho bốn người kia một lời giải đáp. Sư, cậu ấy thật sự đã từ bỏ.

    Không ai nói gì cả, mọi người trở về chỗ của mình. Trước khi đi, Ngưu và Xử đều dặn dò Ngư phải thật cẩn thận, xét xem tình cảm mình đối với người đó có là tình yêu thực sự hay không. Đã đến lúc họ không nên can thiệp quá nhiều vào cuộc sống của cô, họ có thể bảo vệ cô bây giờ nhưng không thể bảo vệ cô mãi mãi, cô cần phải bước ra khỏi lớp bọc bấy lâu nay họ tạo nên cho cô để đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

    Giờ học chóng vánh trôi qua, ai nấy lục tục bước ra khỏi lớp. Sư vẫn đưa Ngư về nhà, chỉ có điều không biết đến khi nào thì sẽ có người đảm nhiệm chức vụ này thay cậu, cô….đã có bạn trai rồi.

    “Cậu không thắc mắc làm sao mình quen Thiên Vũ sao?”

    “Nếu cậu không muốn nói thì mình sẽ không nói. Ngư biết mà, trước giờ mình chưa từng ép buộc cậu, bây giờ và mai sau cũng đều như thế.” Sư nói, cố nở nụ cười về phía Ngư.

    “Thực ra, mình và Vũ có thể quen biết nhau đều nhờ có cậu.” Ngư nhỏ nhẹ, ánh mắt cảm kích nhìn Sư.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Tình Yêu Giữa Hai Băng Nhóm Đối Đầu
  • Nỗi Ám Ảnh Của Cự Giải​
  • Đọc Chap 11: Buổi Xem Mắt Bất Ngờ
  • Đọc Chương 18 : Hắc Đạo
  • Truyện: Mong Em Sẽ Nhận Ra Tình Yêu Của Anh Là Vĩnh Cửu
  • Đọc Truyện Song Sinh Trả Thù

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Oan Gia Nhà Bên Chương 73
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Tình Cảm Khó Nói
  • Đọc Truyện Siêu Đạo Chích Và Thiếu Gia
  • Đọc Chap 25: Princess Leo
  • Đọc Chap 1 : Anh Trai
  • “Hỏi tôi? Nực cười.”Song Tử nhếch môi, giọng điệu lạnh lẽo.”Cậu cũng không tự nhớ lại xem mình đã làm sai điều gì. Cũng phải thôi, bản thân cậu đâu có bao giờ thừa nhận mình sai đâu.”

    “Người không bao giờ thừa nhận mình sai là cậu chứ không phải tôi.”

    Thiên Bình nhìn thẳng vào mắt Song Tử, nơi đồng tử đen láy ấy mảy may không có chút ấm áp nào, ẩn chứa trong đó là sự hận thù đến tột cùng. Bỗng nhiên, Thiên Bình tự lòng hỏi lại mình:”Tôi làm sai ở đâu sao?”

    Câu trả lời chắc chắn là không, Thiên Bình một mực khẳng định.

    Mắt thấy hai học trò cưng của mình đối chọi kịch liệt, lại nhìn thái độ kiên quyết không chịu thay đổi của song Tử, cô giáo đành miễn cưỡng lên tiếng:

    “Nếu Song Tử đã muốn như vậy thì thôi cũng được. Song Tử……ukm….em ngồi chỗ Xà Phu nha, còn Xa Phu, em chuyển đến ngồi cùng Thiên Bình, các em thấy vậy có được không?”

    “Sao cũng được cô.”Xà Phu nhẹ nhàng đáp lại, nụ cười mãn nguyện không hề che giấu. Đây chính là những điều cô muốn, phá hủy từng chút từng chút một hạnh phúc của cái người đang đứng kia.

    Ở ngoài cửa, Song Tử nhìn thấy nụ cười đó thì không khỏi giương lên ánh mắt khinh bỉ, cậu muốn ngồi cùng Thiên Bình đến vậy sao?

    Phía Thiên Bình, cậu im lặng, cô giáo nghĩ chắc cậu không có ý kiến gì.

    Biểu cảm của Thiên Bình không nhằm ngoài dự đoán của Song Tử, nhưng sao trái tim cô vẫn nhói đau đến vậy cơ chứ. So với việc im lặng như vậy, cô mong chờ hơn là cậu sẽ lên tiếng phản đói, nhưng không, cậu chẳng nói câu nào cả.

    Song Tử, mày điên thật rồi.

    Đây là điều hắn ta muốn, cớ sao phải lên tiếng phản đối cơ chứ.

    Song Tử bước vào lớp, lúc đi qua bàn Thiên Bình, ánh mắt không một chút nào hướng về phía cậu.

    Quá trình đổi chỗ diễn ra chỉ trong vài phút, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà biết bao mối quan hệ đã thay đổi.

    Xà Phu liếc mắt nhìn Song Tử, đắc ý như muốn bảo:”Vậy về chủ cũ. Đây từ đầu đã là chỗ của tôi.”

    Song Tử chẳng thèm đáp lại ánh mắt khiêu khích của Xà Phu, cô chăm chú lên bảng nghe cô giáo giảng bài.

    Khuôn mặt cô cúi gằm xuống nên không nhìn thấy được ánh mắt đau khổ của một người khác, một ánh mắt dành hết cho cô sự quan tâm mà cô chẳng hề biết.

    Bệnh viện trung ương thành phố.

    Sư Tử bước đến cửa phòng bệnh. Nắm đấm cửa xoay vào, dần dần hiện lên trong tròng mắt cậu là hình ảnh một cô gái đang nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, xung quanh cô chằng chịt các thiết bị y tế. Sư Tử chầm chậm tiến tới chiếc giường đó, ánh mắt chăm chú vào người con gái mỏng manh tên Song Ngư kia. Khuôn mặt hàng ngày hàng giờ cậu mong nhớ lúc này đang ở trước mặt cậu, thật gần, nhưng sao cậu vẫn thấy nó xa xôi đến thế chứ? Bàn tay run run vươn lên chặm nhẹ vào khuôn mặt cô, xoa xoa gò má lành lạnh của cô. Hiện tại cậu chỉ muốn dùng tất cả sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Cậu khẽ hỏi:

    “Ngư à, lạnh lắm không?”

    Xung quanh im lặng, không có ai trả lời cho câu hỏi của cậu. Bóng dáng chàng trai đó thật là cô đơn, nhìn vào bỗng dưng như bị cuốn vào sự cô đơn đó mà không kìm được cảm giác đau lòng.

    Bốn người đứng sau Sư Tử im lặng, không nói một lời nào. Họ không thể an ủi người con trai đó, chỉ có thể để anh ta tự mình vượt qua sự đau khổ này.

    Bàn tay của sư Tử nhè nhẹ chạm vào mái tóc màu hạt dẻ của Ngư, mái tóc mềm mượt ngày nào mà giờ đây đã xơ xác mấy phần, chẳng hiểu mấy người ở đây chăm sóc cô thể nào nữa. Đôi môi cô tái nhợt, không chút huyết sắc như bóp nghẹt trái tim Sư Tử. Cậu không chịu được nữa rồi, cảm giác này sao lại khó chịu đến thế chứ?

    Sư quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chầm lấy người con gái đang yên vị trên giường, giọng điệu nghẹn ngào thì thào vào tai cô:

    “Ngư, tỉnh lại đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

    “Chuyện quan trọng lắm, cậu mau tỉnh lại đi.”

    Đổi lại những tiếng thì thào của cậu chỉ là tiếng nấc nghẹn từ phí Kim Ngưu và Xử Nữ.

    “Cậu biết không, tớ yêu cậu nhiều lắm, yêu cậu từ rất lâu rồi, từ lần đầu gặp cậu tớ đã có cảm tình với cậu rồi.”

    Lời này nói ra thật quá muộn, nếu cậu nói ra sớm hơn có phải bây giờ mọi chuyện sẽ không diễn biến như thế này không?

    “Ngư à, tớ nói ra rồi đấy, giờ cậu trả lời tớ đi, tỉnh lại trả lời tớ có được không?”

    Giọt nước mắt mặn chát rơi xuống gương mặt Ngư nhưng cô chẳng hề có một chút phản ứng nào.

    Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa phát ra, sau đó, ba Ngư lặng lẽ bước vào. Mới vừa rồi đưa mẹ Ngư về, lúc vào đây thấy sự xuất hiện của nhóm Sư Tử, ông hơi ngạc nhiên.

    Bạch Dương tiến đến phía ông, lễ phép:

    “Cháu chào bác.”

    “Các cháu là?”

    “Bọn cháu là bạn của Ngư, đến đây thăm cậu ấy.”

    Nghe thấy tiếng động phía sau, Sư Tử quệt tay lau nước mắt, cậu chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía ba Ngư.

    “Bác Minh.”

    Chàng trai trước mặt đối với ba Ngư rất xa lạ, nhưng thanh âm quen thuộc này thì….

    “Cháu là…….Sư Tử?”

    “Vâng.” Sư Tử nhẹ gật đầu. Gia đình cậu và gia đình Ngư khá thân thiết nên việc cậu biết được tên bố mẹ Ngư cũng chẳng có gì khó khăn.

    “Cháu về nước khi nào vậy?”Ba Ngư tiến đến hỏi han, nếu ông nhớ không lần thì giờ này lẽ ra Sư Tử phải ở Mĩ chứ.

    “Hôm nay ạ.”

    Ánh mắt của Sư Tử khiến ông ngộ ra không ít điều. Người này…..có cảm tình với con gái ông.

    Nếu là trước kia, ông hẳn sẽ tươi cười vui vẻ nói chuyện với người con trai này nhưng bây giờ, ông chỉ có thể ôm chầm lấy Sư Tử mà nghẹn ngào.

    “Cháu về thăm Ngư thì thật tốt.”

    Sư Tử không nói gì, một lát sau, cậu mới lên tiếng hỏi:

    “Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngư bị tai nạn giao thông ạ?”

    Ông Minh thẫn thờ một lúc rồi thở dài:

    “Chuyện này bác cũng không rõ. Người tường tận nhất chuyện này chắc chỉ có Song Tử. Hôm đó, Ngư ra ngoài lâu mà thấy chưa về nên Song Tử đi tìm nó. Chẳng ngờ, sau đó, Song gọi điện báo là……”

    Nói đến đây, ông không kìm được nước mắt, tận tai nghe tin con gái mình bị tai nạn, còn gì đau khổ hơn chứ.

    Trò chuyện với ông Minh một lúc thì nhóm Sư Tử chào ông ra về.

    Bước qua cổng bệnh viện, Sư quay sang bốn người đằng sau:

    “Chúng ta đến trường của Song đi.”

    Muốn biết được thêm thông tin thì hiện tại chỉ có thể tìm Song Tử. Cậu không tin người cẩn thận như Ngư lại có thể sơ sảy đến mức xảy ra tai nạn nghiêm trọng như thế được.

    Xử Nữ không ngần ngại lau đi giọt nước mắt, quả quyết gật đầu.

    “Tớ đưa cậu đi.”

    ****************************************************

    Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mọi người nườm nượp xô nhau bước ra ngoài, Song Tử cũng chậm rãi thu dọn sách vở, hôm nay cô muốn đến bệnh viện thăm Ngư.

    Tuy nhiên, không như ý muốn, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

    “Mình có chuyện muốn nói với cậu.”

    Ngước mặt lên, là Ma Kết. Cô dang hai tay chắn trước mặt Song, ánh mắt kiên quyết.

    “Tôi chẳng có gì phải nói cả.”Song tử lạnh nhạt đáp, đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước.

    “Cậu có.”Bảo Bình giữ tay Song Tử lại, rồi chẳng cho cô giật tay lại, Bảo Bình và Ma Kết nhìn nhau, cùng lúc kéo Song Tử ra khỏi lớp.

    Dọc hành lang, ba cô gái đang chạy huỳnh huỵch, tiếng bước chân vang vọng trên nền đất.

    “Các cậu muốn đưa tôi đi đâu?”

    “Đưa cậu đến nơi cậu có thể giải tỏa bực bội.”

    Ma Kết và Bảo Bình không ngốc đến mức không nhận ra vẻ thù hận trong mắt Song Tử, nhất là ánh mắt khi nhìn Thiên Bình, hai người muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

    Chỗ hai người dẫn Song Tử đến là sân sau trường, nơi này cực kì yên tĩnh, cũng là nơi mà mấy người họ thường xuyên đến mỗi khi tức giận.

    “Cậu có thể nói được rồi đó.”Bảo bình thở hắt ra, quay mặt về phía Song Tử, cười nhẹ bảo.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mẫu Người Yêu Lý Tưởng Của 12 Chòm Sao
  • Dấu Hiệu Cho Thấy 12 Chàng Hoàng Đạo Muốn Thả Thính Thành Đôi Với Bạn
  • 12 Chòm Sao Nam Vì Tình Yêu Mà Thay Đổi Như Thế Nào?
  • 12 Chòm Sao Nam Nhớ Người Yêu Cũ Như Thế Nào?
  • Phản Ứng Của 12 Sao Nam Khi Nhận Được Lời Tỏ Tình Từ Người Mình Không Yêu?
  • Truyện: (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù

    --- Bài mới hơn ---

  • Tình Hình Nổi Bật Của 12 Chòm Sao Từ 5/12 Đến 11/12/2019
  • Tử Vi Tuần 21/9 Đến 27/9 Của 12 Chòm Sao
  • Chuyện Tình Yêu 12 Chòm Sao Từ Ngày 3/8 Đến 9/8
  • Dự Đoán Tình Yêu Trong Tuần 14/9
  • Những Chòm Sao Nữ Độc Thân, Vui Tính (Phần 1)
  • Song Tử lên tiếng hỏi, sau khi đã đảo mắt một hồi mà vẫn không thấy cô bạn thân.

    Ngưu đi sau, phải chừng lát nữa mới đến. Bạch Dương trả lời, gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

    Nhân Mã nhìn thằng bạn thân từ lúc đi vào quán hằm hằm không nói một lời chỉ còn nước bó tay. Cậu tính nói vài lời để xua đi cái vẻ mặt quan tài kia nhưng thiết nghĩ không nên, lỡ miệng một tí có khi lại bị một trận nhừ tử. Đang không biết làm sao thì phục vụ mang đồ lên. Cậu cười cười, mở nắp rượu, rót vào ly rồi đưa cho mọi người. Huých chiếc ly vào tay Dương, cậu chậm rãi mở miệng: Này, uống đi. Lâu rồi mày cũng chưa nếm lại.

    Bạch Dương quay sang, lườm một cái thật dài khiến Nhân Mã lạnh hết cả người. Cậu đẩy chiếc ly ra làm chất lỏng bên trong sóng sánh suýt đổ:Hết hứng thú, không uống.

    Nhân Mã chẹp miệng, không uống thì thôi, cần gì gắt gỏng như vậy, cứ như là giết người không bằng. Thôi vậy, chuyện của người ta thì để người ta lo, mình vẫn nên tận hưởng thú vui của mình. Cậu khẽ nâng ly lên, nhâm nhi từng chút vị rượu len lỏi trong miệng. Mới nhấp được một ngụm đã nghe thấy tiếng Xử răn đe bên tai:Chưa đủ 18 tuổi mà dám uống rượu, cậu liệu hồn không là tôi cho về viết bản kiểm điểm đấy.

    Vẻ mặt Xử nghiêm túc hơn bao giờ hết, lại thêm bàn tay đang giơ lên cướp mất ly rượu khiến Mã đờ người, không dám ho he thêm lời nào. Đồ bị đoạt một cách không thương tiếc nhưng của đi thay người, vẫn nên bảo toàn tính mạng thì hơn. Đùa gì chứ bản kiểm điểm cậu có viết trăm lần chưa chắc đã được ai đó chấp nhận.

    Một màn vừa rồi chẳng khó khăn đã lọt vào mắt những người còn lại. Song cười thầm trong bụng, không ngờ mấy năm không gặp mà lũ bạn của cô đều đã có người thương, cái kiểu này chắc khi nào giải quyết xong việc cô phải lo chuẩn bị sẵn quà mừng cho tụi nó rồi.

    Bảo nhìn vậy chỉ biết lắc đầu cảm thán. Cô ghé tai Kết bảo:Lũ trẻ bây giờ manh động quá mày ạ. Tao chưa kịp định hình gì luôn. Đây có được coi là cướp hôn gián tiếp không?

    Kết ngu ngơ hỏi lại:Chúng nó đã làm gì đâu mà cướp hôn gián tiếp?

    Bảo lại lắc đầu, quay sang thầm thì: Mày chẳng biết gì cả. Mã uống rượu đúng không, miệng chạm vào ly, Xử lại cướp ly, từ đó suy ra cưỡng hôn gián tiếp.

    Kết gật gật xem chừng như đã hiểu. Cô hướng mắt về phía Xử ý muốn nói: tớ hiểu mà, thái độ vô vàn bội phục. Đúng thật là bọn lãnh đạo, cách hành xử quả khác với người thường.

    Tiếp nhận ánh mắt của Kết, Xử nghi hoặc không biết mình đã làm gì sai. Cô chỉ có ý tốt nhắc nhở tên kia thôi, có cần như vậy không. Lẽ nào, hành động đó có gì gây hiểu lầm sao?

    Xử chưa kịp nghĩ tiếp thì đã thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa. Thiên Vũ đẩy cửa vào, theo sau là Kim Ngưu với vẻ mặt ngây thơ đến tội. Hai người dừng lại ở một chiếc bàn phía trong, đúng chỗ khuất ánh sáng. Ánh điện lấp ló trên khuôn mặt Ngưu, đủ biết đây là lần đầu tiên cô đến chỗ như thế này. Cũng phải thôi, một con người vốn quen với nhà hàng quán ăn như cô sao có thể lui tới cái chỗ gọi là quán bar được.

    Thiên Vũ trông bộ dạng ngơ ngác ngác của Ngưu thì khẽ cười thầm. Vừa sau Ngư đã thêm một con nai xinh đẹp thánh thiện, không biết là diễm phúc cậu tốt quá hay sao nữa.

    Cậu uống gì? Thiên Vũ hỏi, trên mặt vẫn là nụ cười như thường lệ,.

    Gì cũng được. Ngưu cười hiền đáp lại, trong lòng thầm rủa vạn lần tên chết bằm trước mặt. Bà đây nói uống sữa chua mi có đưa cho được không.

    Vậy cậu uống rượu được không? Vũ lại hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể, bàn tay đang mon men chuẩn bị cầm lấy tay Ngưu.

    Rượu hả…? Mặt Ngưu đơ lại, trong đầu bỗng vang lên tiếng nói dong dỏng của ai đóChưa đủ 18 tuổi CẤM uống rượu Cô vội lắc đầu nguầy nguậy, nhanh chóng đáp lại:Gì cũng được nhưng không được uống rượu.

    Sao vậy? Ai đó lại hỏi, tay đã nắm lấy tay Ngưu.

    Mình….không uống được. Mình….mình bị dị ứng với rượu. Hết cách, Ngưu đành bịa đại một lý do. Thấy tay mình đang bị tên đối diện vuốt ve đột nhiên da gà da vịt của cô nổi hết cả lên. Vận dụng toàn lực do năng lượng bữa cơm tối cung cấp, cô đẩy mạnh tay Thiên Vũ ra, mặt áy náy nói:Với cả, mình cũng không quen để người khác cầm tay cho lắm.

    Thiên Vũ ra vẻ ăn năn:À, xin lỗi cậu nha. Mình không cố ý. Ngừng một chút, hắn nói:Cậu không uống được rượu vậy thì uống tạm nước trái cây nha.

    Ngưu gật đầu ngoan ngoãn. Thiên Vũ gọi phục vụ rồi quay lại tiếp tục cuộc trò chuyện.

    Cậu có quen không? Đây là một quán ba mẹ mình mở, mình nghĩ cũng tiện nên dẫn cậu vào. Không làm cậu khó chịu chứ?

    Có, bà đây rất khó chịu, muốn ra khỏi đây ngay lập tức. Nhạc gì mà inh hết cả đầu, snack không có, truyện tranh lại càng không. Ngưu rất muốn nói vậy nhưng đã kịp thời giữ lại trong miệng, dùng điệu cười hiền dịu đã thành quen đáp lại:Không sao, mình thấy nơi này rất được. Lần đầu đến nên có chút không quen thôi. Cậu….hay đến đây lắm hả?

    Ừm, vì chỗ này của gia đình nên cũng hơi thường xuyên lui tới. Tên nào đó nghĩ bụng vẫn cần khiêm tốn một chút.

    Ngưu lại gật gật. Không cần phải lấy mác chăm ngoan đâu, bà đây hiểu hết mà. Đang không biết nói gì thì phục vụ mang đồ lên, Ngưu cười tươi cám ơn rồi cầm lấy ly nước trái cây. Khi bạn cạn ngôn thì hãy lấy đồ ăn để tìm ra giải pháp, đó chính là châm ngôn giao tiếp của bạn Ngưu.

    Cậu và Ngư sao lại chia tay vậy? Ngưu bắt đầu khai thác vấn đề, sau khi đã kít một ngụm nước trái cây. Ừm, vị không tệ, có điều vẫn thua xa nước ép Bạch Dương làm.

    Thiên Vũ hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng lấy lại sắc thái bình thường, dùng giọng điệu đượm buồn, hắn nói:Mình cảm thấy mình và cậu ấy không hợp nên chia tay. Mình quá kém cỏi, không xứng với người tốt đẹp như cậu ấy. Mình cứ nghĩ mọi thứ sẽ ổn, cậu ấy sẽ nhanh quên mình, dù sao thì không có mình vẫn có rất nhiều người ở bên cậu ấy. Thật không ngờ, sau đó….lại xảy ra chuyện kia.

    Ở bên này, những lời hai người không lọt khỏi tai ai. Xử Nữ đã để máy nghe lén vào chiếc vòng tay của Ngưu thế nên chỗ đó như thế nào chỗ này cũng đều có thể nắm rõ. Gương mặt ai nấy đều trầm xuống hẳn, đặc biệt là Sư Tử. Bàn tay đặt dưới bàn của cậu lúc này đang nắm chặt, sự giận dữ không hề che dấu trong ánh mắt. Nực cười, cậu ngay từ đầu đã không xứng với Ngư. Dám giả mạo ở bên cô ấy lâu như vậy, chỉ dùng vài lời tội lỗi đã muốn trốn tránh vấn đề sao.

    Lại tiếp tục ở bên kia. Sau những lời tưởng chừng buồn thắm thiết, Ngưu cũng rất biết phối hợp, dùng giọng điệu an ủi mà rằng:Đó không phải là lỗi của cậu, đừng nên tự trách bản thân. Tớ bây giờ chỉ muốn tìm ra người đã gây tai nạn hôm đó để đòi lại công đạo cho Ngư. Dù gì cậu ấy…cũng là người bạn thân thiết nhất của tớ. Dứt lời, một vài giọt nước mắt đã chấp chớm bên hàng mi.

    Gạt chuyện này qua một bên, hắn vươn tay chạm đến gương mặt Ngưu, da mặt trắng hồng tươi mát khiến người ta xao xuyến. Ngưu đơ toàn tập, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn. Cái gì vậy trời, trực tiếp chiếm tiện nghi là sao.

    Cậu đừng khóc, mọi chuyện đâu còn có đó. Lau đi những giọt nước mắt trên khóe mi Ngưu, Thiên Vũ rất chân thành khuyên bảo, bàn tay vẫn cố chấp đặt trên gương mặt bạn Trâu.

    Đột nhiên ở chỗ nào đó, ánh mắt sắc lẻm tia thẳng đến chỗ hai bạn đang ngồi. Bạch Dương gần như mất khống chế, định tiến đến chỗ Kim Ngưu, hất văng cái bàn tay đang chạm vào mặt Ngưu. À, đâu chỉ là hất văng, phải đem đi chặt mới hả dạ chứ. Chiếm tiện nghi vậy mà còn chưa đủ, hắn tính làm gì tiếp theo đây. Còn cái cô ngốc Kim Ngưu kia nữa, ngồi đờ ra đấy làm gì, bình thường xông xáo lắm mà, sao giờ im re không thấy tiếng vậy.

    Chân đứng lên nhưng chưa tiến thêm bước nào đã bị Thiên Yết ngồi cạnh kéo áo ngồi xuống. Giọng cậu lạnh lùng:Giờ cậu qua đó thì công sức Ngưu chịu đựng từ nãy đến giờ coi như bỏ trắng.

    Lời nói của Thiên Yết kéo Bạch Dương về với lý trí. Cự Giải ấn cậu ngồi xuống, trấn an:Yên tâm, Ngưu biết phải làm gì. Cậu ấy sẽ không dễ dàng để bản thân chịu thiệt thòi đâu.

    Xử và Mã thấy vậy cũng vội vàng khuyên can:Phải đó, cứ quan sát tiếp đã. 36 kế của cô ấy rất nhanh sẽ được thi hành thôi, đừng lo.

    Nghe lời mọi người, Bạch Dương ngồi im. Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Hít thở sâu, cậu tiếp tục nhìn vế phía chiếc bàn đằng xa. Thiên Vũ, sau này đừng mơ mà xong với tôi!

    Ở chỗ bên này, Ngưu mất vài giây phản xạ, vội hất tay Thiên Vũ ra. Cô cố đè nén thanh âm giận dữ trong cổ họng, gằn từng chữ: Cảm…cảm ơn cậu, mình không sao.

    Bàn tay bị hất của Thiên Vũ va vào ly nước trái cây trên bàn làm nước đổ lênh láng lên quần áo hắn. Ngưu cong môi cười, không ngờ một hành động vô tình lại dẫn đến hệ quả như này. Tay à, mày đôi lúc cũng khá có vận khí đấy.

    Chợt nhớ đến mình đang làm người tốt, Ngưu vội vã kiếm tạm mớ giấy ở cạnh quầy lau giúp quần áo hắn. Hai tay hai giấy, một tay Ngưu lau áo, một tay lau bàn, tiện thể hất thêm nước vào người hắn.

    Xin lỗi, tớ thật sự không cố ý….Giọng điệu đầy tội lỗi

    Thiên Vũ hơi buồn bực nhưng đối diện với thanh âm kia, hắn chỉ đành tặc lưỡi cho qua. Ai kêu người ta đẹp làm gì, chịu chút nước vào người thì có chuyện gì đâu. Hắn cười cười bảo không sao rồi đi ra nhà vệ sinh. Còn lại một mình Ngưu, cô thở phào. Tên này sửa sang chắc cũng tầm hơn chục phút, nhân thời gian này liên lạc với bọn Song Tử vậy.

    Đảo mắt qua quán bar một lượt, bóng hình quen thuộc của Bạch Dương nhanh chóng đi vào tầm mắt của Kim Ngưu. Cô nháy mắt tinh nghịch, tính tiến đến chỗ cậu nhưng ngược lại, Bạch Dương ra hiệu cho cô ngồi xuống, đồng thời cậu giờ điện thoại lên.

    Phải rồi, tên kia chốc nữa sẽ quay lại, không thể rời đi xa được. Thôi thì dùng điện thoại vậy.

    Tiếng nhạc to sẽ lấn át âm thanh, khẳng định không thể gọi cho họ. Vậy là…

    Nhắn tin rồi.

    Bạn nhỏ nào đó vô cùng không đành lòng bởi tốc độ nhắn tin chẳng thể nào bằng mấy người bên kia. Dù vậy, cô vẫn mở Messenger, đi thẳng vào vấn đề chính.

    Trâu: Mình không moi được thêm gì nữa, hắn toàn nói lảng. Phải làm sao giờ?

    Cừu: Mình đoán trước hắn sẽ không để lộ gì. Cậu làm vậy là được rồi, tránh xa hắn ra chút, tìm cách đưa cho hắn cái khuyên tai hôm nọ đi. Xong việc thì chuồn. Phần sau để Song Tử lo.

    Ngưu mất gần 1 phút để gửi tin mà chưa đầy mười giây sau đã thấy rep tin, quá khủng bố rồi. Trâu hướng ánh mắt hoang mang về đằng xa. Cừu à, không cần sỉ nhục tớ như vậy đâu.

    Kì thực, bạn Cừu vốn đã nhanh tay, giờ đây người thương còn nhắn tin, sao có thể lề mề mà rep chậm được.

    Vậy mới nói, sức mạnh của tình yêu luôn phá vỡ giới hạn con người.

    Cừu: Nãy sao không đẩy tay hắn ra luôn?

    Trâu: Muốn lắm nhưng còn phải tìm cách.

    Cừu: Bình thường đánh người ta nhanh lắm mà, sao nay lâu thế? Hay là lưu luyến? (mặt hung tợn)

    Trâu: Ai thèm chứ. Ghê muốn chết. (mặt buồn nôn) Không bằng một góc so với cậu.

    Gõ xong Ngưu đột nhiên thấy cái gì đó sai sai, nhưng sai ở đâu thì không rõ. Đằng kia, Bạch Dương chợt nở nụ cười, nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại không dứt. Coi như cậu vẫn còn tạm chấp nhận được, biết nhớ tới mình. Không uổng suốt mấy năm trời mình làm cu li sai vặt mua đồ ăn của cậu.

    E hèm. Toàn tập những người còn lại đồng thanh. Tụi tớ cũng đang đọc đó.

    Vâng, vì là nhóm nên một người biết đồng nghĩa với những người còn lại cũng biết. Bạch Dương chẳng có vẻ gì là lúng túng, trưng vẻ mặt tớ chẳng cần quan tâm, tiếp tục nhắn tin cho Ngưu.

    Được một lúc trên trời dưới bể, Thiên Vũ quay lại. Ngưu nhắn vội: Hắn quay lại rồi, chút nói tiếp nha.

    Bày ra bộ mặt hiền hậu, Ngưu thân tình hỏi:Cậu xong rồi hả? Vẫn phải xin lỗi cậu chuyện vừa nãy nha, tớ….

    Chưa nói hết câu, Thiên Vũ đã ngắt lời:Không sao, không sao mà. Tớ chỉ bị bẩn chút áo thôi, vừa nãy đã thay rồi.

    Ờ ha, chỗ này là của gia đình hắn, ướt một cái áo thì có làm sao đâu. Ngưu nghĩ thầm, biết thế đổ thêm chút nước nữa cho hắn tắm luôn.

    Nhìn một lượt từ trên xuống dưới, Ngưu dừng lại bên tai phải của hắn. Lúc chọn thiết bị nghe lén, bọn cô đã rất phân vân. Quần áo không được, giày dép càng không, đồng hồ đã từng suy tính đến nhưng biết một tuần hắn đổi mấy cái đồng hồ. Cuối cùng, nghĩ tới tên ăn chơi như hắn xài khuyên tai là tốt nhất.

    Cậu làm sao thế? Sao nhìn tớ chằm chằm vậy? Cảm thấy ánh mắt chăm chú nhìn mình, hắn có chút không quen. Tuy nhiên, không quen không có nghĩa là không tốt.

    À, không có gì, mình chỉ là….thấy tai của cậu thiếu thứ gì đó. Ngưu giả bộ thẹn thùng quay sang chỗ khác, giọng nói êm đềm nghe muốn xiêu lòng.

    Hả, thiếu cái gì? Thiên Vũ đưa mặt đến gần, rất thích thú hỏi lại.

    Ngưu giơ tay tính chạm đến nhưng thôi. Hành động này trong mắt của nhóm bạn là ghê tởm nhưng đối với Thiên Vũ lại mang tầng ý nghĩa ngược lại.

    Hôm trước tớ đi ngang qua một cửa hàng thấy họ bán khuyên tai rất đẹp. Tớ liền nghĩ đến cậu. Ngưu vừa nói vừa lấy trong túi một chiếc khuyên tai màu bạc lấp lánh.Tớ thấy nó hợp với cậu. Không biết cậu….thấy được không?

    Giờ chẳng cần được hay không, hắn chỉ cần nghe thấy Ngưu tặng đã thấy vui lắm rồi. Gật gật đầu, hắn cười lấy lòng:Tất nhiên là được rồi. Cậu thật có mắt thẩm mĩ. Hay là cậu đeo luôn giúp tớ đi. Vừa nói đã cầm lấy tay Ngưu, ý định không cho từ chối.

    Ngưu rất phối hợp, cười tươi rói, chậm rãi vén tóc rồi nhanh nhẹn đeo khuyên tai vào. Nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi, cuối cùng cô cũng có thể về nhà ăn ahahahaha.

    Lúc xỏ xong khuyên, đột nhiên Thiên Vũ vòng tay qua ôm lấy eo cô. Ngưu giật giật khóe miệng, tên chết tiệt này, dám ngang nhiên như vậy. Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định không được vung tay ra đấm.

    Ừm…xong rồi. Cô nhỏ giọng nhắc nhở.Mình giữ thăng bằng rất tốt, không sợ ngỡ đâu. Cậu buông mình ra đi. Mấy từ cuối, bạn Trâu phải rất bình tĩnh mới thốt ra được.

    Ah, cảm ơn cậu nha. Thiên Vũ lưu luyến chưa muốn buông tay nhưng Ngưu đã đẩy hắn ra xa rồi lanh lẹ về chỗ mình ngồi.

    Vừa nãy quả thực không dài nhưng hắn có thể cảm nhận được thân hình mềm mại của cô, mùi hương trên người cô dịu nhẹ, không phải mùi nước hoa nhưng lại rất thơm khiến hắn khó có thể quên. Đang chìm đắm trong dư vị còn sót lại thì giọng Kim Ngưu lại vang lên:

    Cậu….nhớ ngày nào cũng phải đeo chiếc khuyên tai này nha. Tớ…..đây là lần đầu tặng qua cho con trai đấy. Ngưu bày ra bộ mặt xấu hổ, cúi đầu cầm lấy túi xách, cào nhẹ vào mặt túi

    Ừ, tớ nhất định sẽ đeo nó, lúc đi tắm cũng không tháo ra đâu. Vũ cười cợt đáp lại.

    Hai người nói với nhau vài câu bâng quơ thì Ngưu bảo

    Cũng muộn rồi, tớ về trước đây.

    Ah, khoan đã, để tớ đưa cậu về. Vũ tính kéo tay Ngưu lại nhưng cô thuần thục tránh được.

    Không cần đầu, tớ…tớ tự về được. Cậu không cần đưa tớ về đâu. Tạm biệt. Nói rồi, không đợi hắn đáp lại, cô đã chuồn thẳng. Trước khi đi còn không quên trưng bộ mặt thẹn thùng. Đã diễn thì phải diễn cho chót chứ.

    Bóng dáng thanh mảnh dần khuất sau chiếc cửa ra vào, Thiên Vũ sờ tai cười nham hiểm. Con nai này khiến hắn thật có hứng thú, chẳng muốn rời xa chút nào. Tặc lưỡi, hắn rút điện thoại ra, nhìn gương mặt mình trong đó. Chiếc khuyên tai cũng hợp phết đấy chứ, cô gái nhỏ có mắt nhìn thật.

    Ngồi thêm mười phút thì hắn ra về. Hôm nay không như mọi khi, hắn chẳng có cảm hứng gì sau khi Ngưu rời đi cả, trong đầu chỉ còn hiện lên dáng vẻ thẹn thùng và gương mặt thanh tú của cô. Đêm nay có lẽ lại khó ngủ rồi đây.

    Đến lúc hành động rồi.

    Xử Nữ lên tiếng, kéo theo đó là một tốp người rời đi.

    Thiên Vũ bước tới gara, tính lấy xe thì bóng hình phía trước khiến hắn thất thần, tay cầm chùm chìa khóa đột nhiên buông xuống. Tiếng leng keng của chùm chìa khóa vang vọng giữa không gian. Lúc này, mọi thứ yên tĩnh đến lạ.

    Người đằng trước thật quen mắt, chiếc váy trắng dài tới đầu gối bó gọn vào thân hình duyên dáng. Gương mặt với những đường nét đẹp đẽ nhìn chằm chằm vào hắn, lẳng lặng không nói lời nào.

    So…Song Ngư….

    Gần một năm rồi, không biết có ai còn nhớ đến tui không?

    --- Bài cũ hơn ---

  • Điểm Mặt Oan Gia Của 12 Chòm Sao Càng Bên Nhau Lâu Càng Hay Cãi Cọ
  • Nhìn Lại Dàn Diễn Viên 5S Online: Ngày Ấy
  • Dàn Sao “5S Online” Sau 7 Năm: Người Thành Sao Lớn, Người Lập Gia Đình Từ Bỏ Sự Nghiệp
  • Sau 6 Năm Ra Mắt, Dàn Diễn Viên 5S Online Giờ Ra Sao?
  • Đọc 6.sự Sắp Đặt Của Số Phận (I).
  • Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chap 10: Hạnh Phúc Gia Đình Tan Vỡ (Phần 2)
  • Xem Bói Tình Yêu Nhóm Máu Của Cặp Đôi Máu O Và Ab
  • Đọc Chap 14 : Kết Thúc Có Hậu
  • Đọc Chap 29: Mối Bất Hòa
  • Đọc Chap 18: Tứ Đại Tài Nữ
  • “Hỏi tôi? Nực cười.”Song Tử nhếch môi, giọng điệu lạnh lẽo.”Cậu cũng không tự nhớ lại xem mình đã làm sai điều gì. Cũng phải thôi, bản thân cậu đâu có bao giờ thừa nhận mình sai đâu.”

    “Người không bao giờ thừa nhận mình sai là cậu chứ không phải tôi.”

    Thiên Bình nhìn thẳng vào mắt Song Tử, nơi đồng tử đen láy ấy mảy may không có chút ấm áp nào, ẩn chứa trong đó là sự hận thù đến tột cùng. Bỗng nhiên, Thiên Bình tự lòng hỏi lại mình:”Tôi làm sai ở đâu sao?”

    Câu trả lời chắc chắn là không, Thiên Bình một mực khẳng định.

    Mắt thấy hai học trò cưng của mình đối chọi kịch liệt, lại nhìn thái độ kiên quyết không chịu thay đổi của song Tử, cô giáo đành miễn cưỡng lên tiếng:

    “Nếu Song Tử đã muốn như vậy thì thôi cũng được. Song Tử……ukm….em ngồi chỗ Xà Phu nha, còn Xa Phu, em chuyển đến ngồi cùng Thiên Bình, các em thấy vậy có được không?”

    “Sao cũng được cô.”Xà Phu nhẹ nhàng đáp lại, nụ cười mãn nguyện không hề che giấu. Đây chính là những điều cô muốn, phá hủy từng chút từng chút một hạnh phúc của cái người đang đứng kia.

    Ở ngoài cửa, Song Tử nhìn thấy nụ cười đó thì không khỏi giương lên ánh mắt khinh bỉ, cậu muốn ngồi cùng Thiên Bình đến vậy sao?

    Phía Thiên Bình, cậu im lặng, cô giáo nghĩ chắc cậu không có ý kiến gì.

    Biểu cảm của Thiên Bình không nhằm ngoài dự đoán của Song Tử, nhưng sao trái tim cô vẫn nhói đau đến vậy cơ chứ. So với việc im lặng như vậy, cô mong chờ hơn là cậu sẽ lên tiếng phản đói, nhưng không, cậu chẳng nói câu nào cả.

    Song Tử, mày điên thật rồi.

    Đây là điều hắn ta muốn, cớ sao phải lên tiếng phản đối cơ chứ.

    Song Tử bước vào lớp, lúc đi qua bàn Thiên Bình, ánh mắt không một chút nào hướng về phía cậu.

    Quá trình đổi chỗ diễn ra chỉ trong vài phút, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà biết bao mối quan hệ đã thay đổi.

    Xà Phu liếc mắt nhìn Song Tử, đắc ý như muốn bảo:”Vậy về chủ cũ. Đây từ đầu đã là chỗ của tôi.”

    Song Tử chẳng thèm đáp lại ánh mắt khiêu khích của Xà Phu, cô chăm chú lên bảng nghe cô giáo giảng bài.

    Khuôn mặt cô cúi gằm xuống nên không nhìn thấy được ánh mắt đau khổ của một người khác, một ánh mắt dành hết cho cô sự quan tâm mà cô chẳng hề biết.

    Bệnh viện trung ương thành phố.

    Sư Tử bước đến cửa phòng bệnh. Nắm đấm cửa xoay vào, dần dần hiện lên trong tròng mắt cậu là hình ảnh một cô gái đang nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, xung quanh cô chằng chịt các thiết bị y tế. Sư Tử chầm chậm tiến tới chiếc giường đó, ánh mắt chăm chú vào người con gái mỏng manh tên Song Ngư kia. Khuôn mặt hàng ngày hàng giờ cậu mong nhớ lúc này đang ở trước mặt cậu, thật gần, nhưng sao cậu vẫn thấy nó xa xôi đến thế chứ? Bàn tay run run vươn lên chặm nhẹ vào khuôn mặt cô, xoa xoa gò má lành lạnh của cô. Hiện tại cậu chỉ muốn dùng tất cả sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Cậu khẽ hỏi:

    “Ngư à, lạnh lắm không?”

    Xung quanh im lặng, không có ai trả lời cho câu hỏi của cậu. Bóng dáng chàng trai đó thật là cô đơn, nhìn vào bỗng dưng như bị cuốn vào sự cô đơn đó mà không kìm được cảm giác đau lòng.

    Bốn người đứng sau Sư Tử im lặng, không nói một lời nào. Họ không thể an ủi người con trai đó, chỉ có thể để anh ta tự mình vượt qua sự đau khổ này.

    Bàn tay của sư Tử nhè nhẹ chạm vào mái tóc màu hạt dẻ của Ngư, mái tóc mềm mượt ngày nào mà giờ đây đã xơ xác mấy phần, chẳng hiểu mấy người ở đây chăm sóc cô thể nào nữa. Đôi môi cô tái nhợt, không chút huyết sắc như bóp nghẹt trái tim Sư Tử. Cậu không chịu được nữa rồi, cảm giác này sao lại khó chịu đến thế chứ?

    Sư quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chầm lấy người con gái đang yên vị trên giường, giọng điệu nghẹn ngào thì thào vào tai cô:

    “Ngư, tỉnh lại đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.”

    “Chuyện quan trọng lắm, cậu mau tỉnh lại đi.”

    Đổi lại những tiếng thì thào của cậu chỉ là tiếng nấc nghẹn từ phí Kim Ngưu và Xử Nữ.

    “Cậu biết không, tớ yêu cậu nhiều lắm, yêu cậu từ rất lâu rồi, từ lần đầu gặp cậu tớ đã có cảm tình với cậu rồi.”

    Lời này nói ra thật quá muộn, nếu cậu nói ra sớm hơn có phải bây giờ mọi chuyện sẽ không diễn biến như thế này không?

    “Ngư à, tớ nói ra rồi đấy, giờ cậu trả lời tớ đi, tỉnh lại trả lời tớ có được không?”

    Giọt nước mắt mặn chát rơi xuống gương mặt Ngư nhưng cô chẳng hề có một chút phản ứng nào.

    Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa phát ra, sau đó, ba Ngư lặng lẽ bước vào. Mới vừa rồi đưa mẹ Ngư về, lúc vào đây thấy sự xuất hiện của nhóm Sư Tử, ông hơi ngạc nhiên.

    Bạch Dương tiến đến phía ông, lễ phép:

    “Cháu chào bác.”

    “Các cháu là?”

    “Bọn cháu là bạn của Ngư, đến đây thăm cậu ấy.”

    Nghe thấy tiếng động phía sau, Sư Tử quệt tay lau nước mắt, cậu chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía ba Ngư.

    “Bác Minh.”

    Chàng trai trước mặt đối với ba Ngư rất xa lạ, nhưng thanh âm quen thuộc này thì….

    “Cháu là…….Sư Tử?”

    “Vâng.” Sư Tử nhẹ gật đầu. Gia đình cậu và gia đình Ngư khá thân thiết nên việc cậu biết được tên bố mẹ Ngư cũng chẳng có gì khó khăn.

    “Cháu về nước khi nào vậy?”Ba Ngư tiến đến hỏi han, nếu ông nhớ không lần thì giờ này lẽ ra Sư Tử phải ở Mĩ chứ.

    “Hôm nay ạ.”

    Ánh mắt của Sư Tử khiến ông ngộ ra không ít điều. Người này…..có cảm tình với con gái ông.

    Nếu là trước kia, ông hẳn sẽ tươi cười vui vẻ nói chuyện với người con trai này nhưng bây giờ, ông chỉ có thể ôm chầm lấy Sư Tử mà nghẹn ngào.

    “Cháu về thăm Ngư thì thật tốt.”

    Sư Tử không nói gì, một lát sau, cậu mới lên tiếng hỏi:

    “Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngư bị tai nạn giao thông ạ?”

    Ông Minh thẫn thờ một lúc rồi thở dài:

    “Chuyện này bác cũng không rõ. Người tường tận nhất chuyện này chắc chỉ có Song Tử. Hôm đó, Ngư ra ngoài lâu mà thấy chưa về nên Song Tử đi tìm nó. Chẳng ngờ, sau đó, Song gọi điện báo là……”

    Nói đến đây, ông không kìm được nước mắt, tận tai nghe tin con gái mình bị tai nạn, còn gì đau khổ hơn chứ.

    Trò chuyện với ông Minh một lúc thì nhóm Sư Tử chào ông ra về.

    Bước qua cổng bệnh viện, Sư quay sang bốn người đằng sau:

    “Chúng ta đến trường của Song đi.”

    Muốn biết được thêm thông tin thì hiện tại chỉ có thể tìm Song Tử. Cậu không tin người cẩn thận như Ngư lại có thể sơ sảy đến mức xảy ra tai nạn nghiêm trọng như thế được.

    Xử Nữ không ngần ngại lau đi giọt nước mắt, quả quyết gật đầu.

    “Tớ đưa cậu đi.”

    ****************************************************

    Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mọi người nườm nượp xô nhau bước ra ngoài, Song Tử cũng chậm rãi thu dọn sách vở, hôm nay cô muốn đến bệnh viện thăm Ngư.

    Tuy nhiên, không như ý muốn, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

    “Mình có chuyện muốn nói với cậu.”

    Ngước mặt lên, là Ma Kết. Cô dang hai tay chắn trước mặt Song, ánh mắt kiên quyết.

    “Tôi chẳng có gì phải nói cả.”Song tử lạnh nhạt đáp, đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước.

    “Cậu có.”Bảo Bình giữ tay Song Tử lại, rồi chẳng cho cô giật tay lại, Bảo Bình và Ma Kết nhìn nhau, cùng lúc kéo Song Tử ra khỏi lớp.

    Dọc hành lang, ba cô gái đang chạy huỳnh huỵch, tiếng bước chân vang vọng trên nền đất.

    “Các cậu muốn đưa tôi đi đâu?”

    “Đưa cậu đến nơi cậu có thể giải tỏa bực bội.”

    Ma Kết và Bảo Bình không ngốc đến mức không nhận ra vẻ thù hận trong mắt Song Tử, nhất là ánh mắt khi nhìn Thiên Bình, hai người muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

    Chỗ hai người dẫn Song Tử đến là sân sau trường, nơi này cực kì yên tĩnh, cũng là nơi mà mấy người họ thường xuyên đến mỗi khi tức giận.

    “Cậu có thể nói được rồi đó.”Bảo bình thở hắt ra, quay mặt về phía Song Tử, cười nhẹ bảo.

    “Tôi đã nói rồi, tôi CHẲNG CÓ GÌ CẦN NÓI VỚI CÁC CẬU CẢ.” Song Tử nhấn mạnh mấy chữ cuối, định hất tay Bào Bình ra, nhưng lại chẳng thể nào làm được. Không phải cô không muốn tin hai người họ nhưng trong thâm tâm cô hiện tại chẳng thể tin tưởng ai hết.

    Ánh mắt Bảo Bình cụp xuống, mang theo cả sự buồn bã, điều này càng làm Bảo Bình khó xử hơn.

    “Cậu…..không coi bọn mình là bạn nữa sao?”Ma Kết lên tiếng hỏi, thanh âm dù nhỏ đến mấy nhưng Song Tử vẫn nghe thấy sự đau đớn trong đó.

    “Không….không phải…”

    “Vậy tại sao cậu không nói cho tụi mình biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

    Song Tử quay mặt đi, thật lâu sau vẫn không nói một câu nào. Gió thổi làm tung bay mái tóc của cô, Bảo Bình nhìn thấy rõ trong đó sự cô đơn tịch mịch. Sự cô đơn này giống y chang sự cô đơn lần đầu bọn họ làm quen với nhau, thậm chí nó còn cô đơn gấp mấy chục lần.

    Ma Kết không chịu được sự cô đơn tịch mịch đó, cô tiến đến ôm chầm lấy Song Tử, nhẹ nhàng nói với cô:

    “Mình không rõ chuyện gì đã xảy ra với cậu, nhưng xin cậu đừng như bây giờ, cậu bây giờ khiến mình sợ lắm….”

    “Sợ?”

    “Đúng, sợ cậu rời đi, sợ cậu nhìn bọn mình với ánh mắt đối địch, sợ….”

    “Sợ tôi không tin các cậu nữa.”Song Tử nối tiếp câu nói dở dang của Ma Kết.

    Nhìn bộ dáng của Ma Kết và Bảo Bình, Song Tử hết nói nổi, đành kể thật lòng.

    “Em gái của tôi, Song Ngư đó, nó chết rồi.”

    “Hả?”

    Song Tử lặng lẽ ngồi xuống, đối diện với ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ của hai người, từ từ nói:

    “Hôm thứ tư, cái hôm mà các cậu bảo là Thiên Bình hẹn tôi, tôi không đến được là vì chuyện của Ngư, nó bị tai nạn giao thông. Vì chuyện này nên mấy ngày nay tôi không đến lớp. Lúc đến lớp nghe mấy cậu bảo Thiên Bình ốm, tôi đến nhà thăm cậu ta. Nào ngờ…..”

    Nhắc lại chuyện này, Song Tử lại thầm cười lạnh:

    “Nào ngờ khi đến, tôi thấy Thiên Bình và Xà Phu đang ôm hôn nhau cuồng nhiệt.”

    Ma Kết trầm mặt khi nghe xong câu cuối, thảo nào Song Tử giận như vậy, thì ra là do Thiên Bình. Bảo Bình thì khỏi phải nói, ánh mắt đầy giận dữ, bây giờ cứ nghe thấy hai từ Xà Phu là cô tức chết rồi, cô đã có linh cảm ngay từ đầu là người này chẳng tốt đẹp chút nào rồi, quả nhiên không sai.

    “Song Tử, cậu đừng buồn, mình nhất định sẽ giúp cậu trả thù bọn họ.”Bảo Bình kiên định nói.

    “Yên tâm đi, mình không buồn đâu.”Cô không phải loại con gái yếu đuối sẽ không vì chút tư tình này mà làm lỡ việc trả thù cho Ngư.

    Ba người im lặng, nhưng đột nhiên lúc sau, Ma Kết nói lớn:

    “Chẳng lẽ vì Thiên Bình nên cậu không tin hai bọn mình, nghĩ bọn mình đồng lõa với cậu ta.”

    “Đầu tiên thì có ý nghĩ như vậy.”Song Tử nhè nhẹ đáp.

    Không thể trách Song Tử được, bất kì ai ở trong tình huống của cô đều sẽ mất lòng tin như vậy. Một người con trai ở bên cạnh suốt mười năm còn có thể thay đổi thì huống chi những người khác.

    Ma Kết không biết nên nói gì lúc này, quả thật nếu là cô, cô cũng sẽ có ý nghĩ như vậy, huống hồ là một người rất khó đặt niềm tin vào một người khác như Song Tử.

    Ma Kết nhìn Bảo Bình, cả hai cùng hạ quyết tâm, cầm lấy bàn tay của Song Tử:

    Nhìn ý chí hừng hực trong mắt hai người, Song Tử chẳng thể nào bực bội nổi nữa, cô dang tay, ôm hai người vào lòng.

    “Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm.. Cuộc đời tớ có hai cậu làm bạn, đó là điều may mắn nhất.”

    Thành thực sorry mọi người vì lâu vậy mình mới ra chap, dạo này mình bận ôn thi nên không đăng được, mong mọi người thông cảm, *cúi đầu nhận tội.*

    Suýt quên, trịnh trọng thông báo với mọi người, chap sau có người phải ăn dấm nha.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chap 9. Idol ‘s Festival (1): Chuẩn Bị
  • Đọc Chap 9: Khúc Đàn Cầu Hồn
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao: Idols
  • Điều Gì Dễ Khiến 12 Chòm Sao Mất Thiện Cảm Với Bạn
  • Lễ Hội Giải Mã Mật Ngữ 12 Chòm Sao Mùa Đầu Tiên Tại Vn
  • Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Trả Thù

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc 2. Đoạt Tình Man Nữ Đế
  • Đọc Truyện Xứ Nữ Đoạt Tình
  • Đền Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo Khoái Đồng
  • Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo
  • Legio Mariae Với Nữ Vương Các Thánh Tử Đạo
  • Cô ta không đợi Lạc Tư Mạn đồng ý đã mở chai rượu ra vô cùng thành thạo, đổ thứ chất lỏng màu hổ phách vào trong ly rượu…

    “Chị, uống một ly rượu đỏ không thể xảy ra chuyện gì đâu, có thể còn khiến chị càng thêm xinh đẹp hơn!”

    Lạc Vi Man ngây thơ cười cười, đưa ly rượu tới trước mặt Lạc Tư Mạn.

    Nhìn nụ cười ngây thơ của cô ta, Lạc Tư Mạn không suy nghĩ nhiều, cô cầm ly rượu khẽ nhấp một hớp: “Vi Vi, hôn lễ sắp bắt đầu, chị không dám uống nhiều!”

    Lạc Vi Man bật cười: “Được rồi, bỏ qua cho chị đó, em qua chỗ anh rể trước đây!”

    Thiếu nữ vui vẻ chạy ra ngoài, Lạc Tư Mạn xoay người, mỉm cười ngồi trên ghế Salon, hôn lễ… sắp bắt đầu rồi… Cô và Triệt sắp được ở bên nhau mãi mãi!

    Đầu đột nhiên hơi choáng, Lạc Tư Mạn hoảng hốt nằm trên ghế salon, ngủ trong yên tĩnh…

    Không ai chú ý, một chiếc xe không tầm thường lặng lẽ rời khỏi biệt thự Lạc gia, biến mất không một tiếng động trong không khí náo nhiệt của buổi lễ…

    Một cô gái mặc áo cưới yên tĩnh nằm trên xe, trên gương mặt vẫn mang theo nụ cười hạnh phúc, mà người vệ sĩ lái xe lại hoàn toàn không nói gì, chuyên tâm lái xe, chiếc xe lao thẳng về phía trước…

    Ai có thể ngờ rằng, từ giây phút này cô sẽ rơi vào tay ác ma, trở thành tình nhân bên gối của hắn?

    Ai có thể ngờ rằng, máu tươi xử nữ của cô sẽ chảy dưới thân một người đàn ông xa lạ?

    Cô vẫn ngủ say trong yên tĩnh.

    Đêm tân hôn…

    Tia sáng chiếu nhẹ trong căn phòng mờ tối, trên chiếc giường lớn mềm mại, một người con gái mặc áo cưới trắng tinh yên tĩnh nằm đó, lông mi dài cong của cô dường như che đi bóng ma trên gương mặt trắng như sữa của cô, khóe môi của cô cong lên một nụ cười yên tĩnh mà xinh đẹp.

    Cửa phòng tắm đột nhiên bật mở, một người đàn ông cao lớn trần truồng bước ra, trên cơ thể mê người vẫn còn bọt nước. Anh không chớp mắt đi tới bên dường, ánh sáng trong phòng chiếu lên gương mặt người này, đó là một gương mặt đẹp tới mức khiến người ta hít thở không thông, vậy

    mà trên môi lại mang theo nụ cười thâm trầm vô cùng lạnh lẽo.

    Ngón tay mảnh khảnh xoa trên da thịt người con gái, hồng hào, bóng loáng, đúng là làn da đẹp nhất của xử nữ khiến ngón tay anh hơi lưu luyến liên tục di chuyển…

    Người phụ nữ trên giường tỏa ra mùi rượu đỏ dễ ngửi, cô ngủ rất bình yên, dường như hoàn toàn không nhận ra chuyện gì đang xảy ra…

    Cô dâu? Người đàn ông nhẹ nhàng nở nụ cười, Lạc gia đúng là bỏ ra không ít!

    Không hề thương tiếc xé chiếc áo cưới trên người cô, lông mày rậm của Tề Thiên Ngạo hơi cau lại, sâu trong đôi mắt xuất hiện một ngọn lửa kiều diễm…

    Tùy ý kéo vạt áo cưới xuống, trong đôi mắt đen nhánh của người đàn ông xuất hiện vẻ nghiền ngẫm, đẩy áo cưới lên che khuất gương mặt người phụ nữ. Đột nhiên, một đôi chân dài trơn bóng xuất hiện trước mặt anh, những ngón chân nho nhỏ nghịch ngợm động đậy trong lúc ngủ.

    Người đàn ông cúi người, chỉ trong chớp mắt, đau đớn đã ngập tràn cả cơ thể…

    “A… Đau quá!”

    Đau đớn khiến người phụ nữ trên giường đột nhiên mở mắt ra, lại phát hiện mình bị lớp áo cưới che mặt, hơi chờ mong, cô sợ hãi mở miệng: “Triệt… Là anh sao?”

    Cô cố gắng kéo lớp áo cưới trên mặt mình xuống: “Triệt… Nhẹ nhàng chút, Mạn nhi đau quá…”

    Lạc Tư Mạn đột nhiên trợn mắt, người đàn ông này, sao người đàn ông này lại xuất hiện trong đêm tân hôn của cô. Người đàn ông đang chiếm đoạt cơ thể cô, không phải là Triệt của cô!

    “Anh là ai? Anh ra ngoài đi… Cứu mạng, cứu…”

    Lạc Tư Mạn điên cuồng gào thét, Triệt đâu rồi? Chồng cô đâu? Tại sao cô lại nằm dưới thân một người đàn ông xa lạ?

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ai Bảo Sau Chia Tay Con Trai Không Biết Buồn, Chỉ Là Họ Chẳng Nói Ra Mà Thôi…
  • Con Trai Cung Nào Tuyệt Vời Nhất Để Lấy Làm Chồng?
  • Dù Sống Trong Hào Quang Và Được Tung Hô, Săn Đón, Các Chòm Sao Sau Vẫn Luôn Cảm Thấy Cô Đơn
  • Xử Nữ Và Sự Cô Đơn
  • Chiêm Tinh Hôm Nay (19/3/2019) Về Tình Yêu Của 12 Cung Hoàng Đạo: Xử Nữ Cô Đơn, Thiên Bình Hạnh Phúc
  • Sự Trả Thù Của 12 Cung Hoàng Đạo

    --- Bài mới hơn ---

  • Con Đường Tình Yêu Của Thiên Yết Và Xử Nữ
  • Tật Xấu Của Cung Bọ Cạp Khiến Ai Cũng Muốn Tránh Xa
  • Tình Yêu Của Nam Cung Thiên Yết
  • Tình Yêu Của Nữ Cung Thiên Yết
  • Tình Yêu Màu Thiên Yết
  • Bạch Dương: Dứt khoát

    Những người thuộc cung Bạch Dương luôn bị chi phối bởi nhóm lửa, họ có khả năng phân tích và hành động rất mạnh mẽ. Khi có ai đó muốn khơi dậy lòng ham muốn báo thù của họ thì họ sẽ trả thù một cách rất thẳng thừng. Không cần biết thời điểm có thích hợp hay không, chỉ cần nắm bắt chính xác thời cơ Bạch Dương sẽ trả thù đối phương một cách không nương tay.

    Kim ngưu: Thản nhiên

    Kim Ngưu có một thứ gọi là âm mưu mãn tính. Nếu muốn báo thù một ai đó, bề ngoài họ vờ như không có bất kì động tĩnh nào nhưng lại âm thầm từng bước thực hiện kế hoạch báo thù của mình. Có khi sau cùng đối phương vẫn nghĩ rằng do bản thân mình xui xẻo chứ không nghĩ là do ai đó gây ra.

    Song Tử: Ăn miếng trả miếng

    Sở trường của Song Tử chính là ăn miếng trả miếng, bạn đối xử với họ như nào thì họ cũng sẽ đáp trả lại đúng như thế. Họ sẽ làm cho lịch sử phải lặp lại, chỉ có điều bây giờ diễn viên đã bị hoán đổi. Phương châm của họ sẽ là ” trước khi chưa chơi đủ thì tuyệt đối không nương tay”.

    Cự Giải: Đâm lén

    Tư duy nhạy cảm và tỉ mỉ cũng là cách trả thù người khác lợi hại nhất của Cự Giải. Họ sẽ lợi dụng điểm yếu của đối phương, thận trọng từng bước trong quá trình tiếp xúc, cuối cùng là kết thúc của một sự trả thù hoàn hảo, còn đối phương khi ấy cũng đã sức cùng lực kiệt rồi.

    Xử Nữ: Móc nối liên hoàn

    Về việc trả thù thường thì Xử Nữ nghĩ nhiều làm ít. Nhưng một khi đã làm thì sự trả thù của Xử Nữ sẽ móc nối liên hoàn, từng bước từng bước được tính toán rất kĩ lưỡng và gây nên sự tổn thất rất ghê gớm.

    Thiên Bình: Quấy rầy không yên

    Rất ít người có thể khơi dậy lòng muốn trả thù của Thiên Bình. Nếu có thì có chăng là về mặt tình cảm. Thiên Bình sẽ luôn giữ thái độ quấy rối và đợi chờ cơ hội. Khi thời cơ đã chín muồi Thiên Bình sẽ trả thù một cách triệt để.

    Thiên Yết: Phản đòn tàn ác

    Sự trả thù của Thiên Yết có thể khiến cho ngọc đá nát tan. Bất kể kết cục thế nào, cho dù cả hai bên cùng bị thương thì Thiên Yết cũng nhất quyết báo thù. Đối với những kẻ đã hại mình Thiên Yết nhất định không thương tiếc.

    Nhân Mã: Trả thù từ những điều nhỏ nhặt

    Nhân Mã hành sự dứt khoát nhưng đối với người khác cũng rất rộng lượng, họ có thể nhịn bạn hết lần này qua lần khác nhưng một khi đã chạm phải giới hạn của Nhân Mã thì sẽ có kết cục rất thảm. Bởi Mã Mã thường sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ và làm cho bạn phải đón nhận sự trả thù mà không hiểu tại sao.

    Ma Kết: Miệng nam mô bụng bồ dao găm

    Khi muốn bảo thù Ma Kết sẽ trở nên rất bình tĩnh, sẽ sắp xếp tính toán một kế hoạch trả thù thật hoàn hảo, thậm chí khi kết thúc rồi còn ra mặt làm người tốt khiến cho đối phương vẫn ngốc nghếch mà cảm ơn họ trong khi lại đang bị họ trả thù.

    Bảo Bình: Tính cách quái dị

    Bảo Bình không thể nào nhẫn nhịn được kẻ thù của mình, chỉ cần không thuận mặt liền có thể ra tay trả thù. Đương nhiên sự trả thù này cũng quái dị giống như tính cách của Bảo Bình vậy. Họ có thể dùng nhiều thủ đoạn khác nhau, gián tiếp mượn tay đối phương để trả thù, còn bản thân thì đứng bên hả hê nhìn sau đó mới vỗ tay ăn mừng.

    Song Ngư: Không từ thủ đoạn

    Đối với việc trả thù hầu như Song Ngư đã có trong đầu rồi. Nhưng tới khi họ không thể nào chịu đựng nổi nữa thì bạn hay coi chừng. Những tình tiết ám hại ngầm của Song Ngư trời không biết quỷ không hay, tới khi cần thiết sẽ họ không từ thủ đoạn để trả thù đối phương.

    Cùng Danh Mục:

    Comments

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thói Xấu Và Cách Trả Thù ‘đê Tiện’ Nhất Của 12 Chòm Sao
  • 30 Sự Thật Thú Vị Về Một Thiên Yết Thất Thường Như Một Đứa Trẻ
  • Thiên Yết Sinh Ngày 14 Tháng 11
  • Tư Vấn Tử Vi 2022 Cung Thiên Yết Chi Tiết Nhất Cho Từng Tháng
  • Cung Thiên Yết Sinh Ngày 15 Tháng 11
  • 12 Chòm Sao “trả Thù” Tình Cũ

    --- Bài mới hơn ---

  • Biểu Hiện Của 12 Cung Hoàng Đạo Khi Có Kẻ Thứ 3
  • 12 Chòm Sao Nữ Dễ Bại Trước Kiểu Tình Địch Nào?
  • Tình Đầu Của 12 Chòm Sao Đã Kết Thúc Thế Nào?
  • Số Mối Tình Trong Đời Của 12 Cung Hoàng Đạo
  • 12 Chòm Sao Và Chuyện Ăn Uống
  • Trong đời này, ai mà chẳng có ít nhất một lần yêu, thế nhưng không phải ai cũng có được một kết cục hạnh phúc. Có những cặp đôi yêu nhau lâu rồi, tình cảm lại thành ra phai nhạt.

    Trong những lúc ấy, có người quyết định thẳng thắn chia tay, nhưng lại có những người lựa chọn phản bội người yêu, lén lút có quan hệ với người khác. Kết cục của 12 cung hoàng đạo khi yêu lầm người.

    Vậy nếu gặp tình trạng bị phản bội, 12 cung hoàng đạo sẽ có cách trả thù như thế nào?

    1. Bạch Dương: Bắc loa báo cho toàn thế giới

    Theo mật ngữ 12 chòm sao, Bạch Dương có tính cách nóng nảy, họ không thể chịu thiệt thòi trong bất cứ chuyện gì. Một khi đã nhận được sự khiêu khích, chắc chắn họ sẽ lập tức nổi giận lôi đình. Phản ứng thái quá của 12 cung hoàng đạo khi nóng giận.

    Đối với cung hoàng đạo này, thực ra tình cảm đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, họ rất dễ đem lòng yêu mến một ai đó, những cũng rất dễ quên đi người ta.

    Có điều nếu nhưng nếu như Bạch Dương vẫn còn tình cảm với một người, mà người đó lại lựa chọn rời bỏ họ, thì cung hoàng đạo này sẽ không thể nào chấp nhận nổi. Họ cảm thấy mình đã bị phản bội thật trắng trợn, nên lúc tức giận rất dễ làm ra những chuyện thiếu lý trí.

    Chòm sao này không muốn phải nhận thua. Nếu như bạn cứ muốn đối đầu với họ, vậy thì chắc chắn họ sẽ lấy cứng đối cứng với bạn.

    Họ không quan tâm đến chuyện giữ thế diện, chỉ cần họ đang tức giận, thì họ cũng không để đối phương sống vui vẻ được. Bạch Dương sẽ báo cho cả làng biết chuyện họ bị người ta phản bội.

    2. Kim Ngưu: “Đòi quà”

    Kim Ngưu lúc nào cũng rất thành thật, an phận, chỉ cần đã thích ai, họ sẽ chiều chuộng theo ý của người đó hết mức có thể.

    Chòm sao này rất quan trọng tiền bạc, vật chất. Họ rất keo kiệt với người ngoài, nhưng với người mình thích, họ lại cực kỳ hào phóng. Cho dù người yêu thích gì, họ cũng sẽ thỏa mãn trong tầm khả năng của mình.

    Nhưng theo tình yêu 12 cung hoàng đạo, nếu như ai đã lựa chọn rời bỏ Kim Ngưu, thì tốt nhất người đó nên chuẩn bị tâm lý bị Kim Ngưu “đòi quà”. Bởi họ sẽ thay đổi hình tượng thật thà trước đây, hoàn toàn trở mặt.

    Cung hoàng đạo này sẽ không quan tâm quá khứ đã từng ngọt ngào ra sao, nếu đã quyết tâm rời bỏ tôi, thì trước đây anh/cô đã ăn cái gì mặc cái gì dùng cái gì của tôi, bây giờ phải trả hết cho tôi.

    Thực ra đây cũng chỉ là một cách trả thù người cũ của Kim Ngưu mà thôi. Ai bảo anh/cô không ở bên tôi, vậy thì tôi sẽ khiến cho anh/cô hối hận đời đời.

    Chòm sao này chắc chắn sẽ không sống chết níu kéo ai, chỉ cần trả lại tiền cho họ, họ sẽ lập tức bỏ đi ngay.

    3. Song Tử: Bêu xấu người cũ

    Chòm sao Song Tử thuộc tuýp người trăng hoa, họ thích những cảm xúc mới mẻ, vì thế thích qua lại với nhiều người khác nhau.

    Nhưng họ có đa tình cách mấy, cũng không đồng nghĩa với với việc họ mong người mình thích cũng đa tình như vậy. Cung hoàng đạo này rất vô lý trong chuyện tình cảm, điều bọn họ làm không có nghĩa là họ sẽ chấp nhận được nếu người yêu của mình cũng làm như vậy.

    Một khi Song Tử và người yêu chia tay, họ chắc chắn sẽ không ngừng bêu xấu đối phương với người ngoài. Họ sẽ kể hết chuyện của người cũ ra, vì có tài ăn nói, nên họ có thể đẩy hết mọi sai lầm, tội lỗi lên người đối phương.

    Thực ra họ không cố tình làm như vậy. Họ chỉ muốn cái nhìn của mọi người xung quanh đối với người cũ xấu đi mà thôi. Cho dù mọi chuyện đã qua, nhưng ấn tượng của mọi người đã hoàn toàn thay đổi.

    4. Cự Giải: Dây dưa

    Cự Giải là người vô cùng mẫn cảm trong tình yêu, chỉ cần họ đã rơi vào lưới tình với ai, thì họ sẽ đổ tất cả tâm huyết tình cảm vào đó, không cách nào rút lui được.

    Cung hoàng đạo này còn là người rất hoài niệm cái cũ, họ sẽ không nhanh chóng quên đi một mối tình. Cho dù đối phương có tổn thương họ đến đâu, họ vẫn cứ nhớ nhung người đó không dứt, không thể nào quên hoàn toàn được.

    Họ hi vọng người yêu có thể tiếp tục ở bên cạnh mình, vì thế họ sẽ làm tất cả mọi việc theo ý đối phương, mong rằng đối phương có thể nhận rõ được tấm lòng của mình. Nhưng làm như vậy thật ra lại càng khiến người cũ thấy phiền phức hơn, từ đó nảy sinh sự chán ghét với họ.

    Cự Giải rất dễ đau khổ vì tình, vì thực ra họ vốn không hề muốn làm phiền người cũ, nhưng lại cứ tìm mọi cách liên hệ với người ta trong vô thức.

    Bắt đầu từ việc gọi điện thoại hi vọng được nói chuyện với nhau, sau đó là đứng ở dưới nhà đợi người ta, cứ dần dần như vậy sẽ biến thành hành động bám theo lén lút.

    5. Sư Tử: Sống tốt hơn người cũ

    Sư Tử là một chòm sao rất bá đạo, họ không thích nghe người khác chỉ đạo, nhưng lại cực kỳ thích đi lãnh đạo người khác.

    Tình yêu 12 cung hoàng đạo khẳng định, họ có thể trở nên vô cùng áp đảo trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng muốn mình giữ vai trò chủ đạo, mong muốn chuyện gì người yêu cũng phải thông qua sự sắp đặt của mình.

    Nếu người yêu làm điều gì có lỗi hoặc phản bội họ, họ sẽ lập tức nổi giận lôi đình. Họ cảm thấy quyền uy của mình đã bị khiêu khích. Từ đó, Sư Tử sẽ nghĩ đủ mọi cách trừng phạt đối phương, không ngừng ra lệnh, sai khiến người ta.

    Nếu như người yêu không chịu nổi nữa mà lựa chọn rời bỏ họ, cung hoàng đạo này cũng sẽ không cưỡng cầu. Họ sẽ xoay lưng bước đi chẳng quay đầu lại còn nhanh hơn cả người yêu cũ.

    Họ sẽ cố sống sao cho tốt hơn đối phương. Họ sẽ coi như không nhìn thấy người cũ nữa, cho dù người đó có đến xin lỗi cầu hòa, Sư Tử cũng sẽ tỏ vẻ cao cao tại thượng. Chòm sao này sẽ bắt người đó phải nếm trải mùi vị của sự ân hận.

    6. Xử Nữ: Càm ràm suốt ngày

    Cung Xử Nữ theo đuổi sự hoàn hảo, dù có làm việc gì, họ cũng sẽ đặt ra những yêu cầu rất cao. Họ rất để ý đến những chi tiết nhỏ, chỉ một tì vết thôi là họ cũng không cách nào chịu đựng nổi rồi.

    Trong tình yêu cũng vậy, họ đưa ra những tiêu chí rất cao cho người yêu của mình. Nếu như chỉ một hành vi nhỏ của đối phương không đạt được yêu cầu của họ thôi, Xử Nữ chắc chắn sẽ càm ràm từ ngày tới đêm, y như hòa thượng niệm kinh vậy. Họ nhất định phải bắt đối phương nhận thức rõ những lỗi lầm gì thì không được mắc phải.

    Nếu như bị người yêu phản bội, Xử Nữ sẽ cảm thấy cực kì khó hiểu, họ không thể hiểu vì sao người kia lại có thể đưa ra quyết định như vậy.

    Họ nhất định sẽ bám theo đối phương để hỏi cho ra lẽ, xem người ta bất mãn với họ ở điểm nào, cho tới tận khi nhận được câu trả lời như ý mới thôi. Họ thậm chí còn cảm thấy coi thường đối phương, cho rằng người ta chẳng có mắt nhìn người.

    7. Thiên Bình: Coi như không nhìn thấy

    Thiên Bình là chòm sao rất tốt bụng, họ thích sự công bằng, cho dù đối tượng có là ai đi nữa. Chỉ cần đã đánh đổi điều gì là cung hoàng đạo này cũng sẽ mong muốn được nhận lại sự đáp trả như thế.

    Họ thích cuộc sống hòa bình, không thích xảy ra xung đột với bất cứ ai. Vấn đề lớn nhất của họ chính là họ không có chính kiến, mỗi khi gặp chuyện gì cần phải lựa chọn, là họ lại bắt đầu đắn đo, do dự.

    Cung hoàng đạo này cũng không có chính kiến trong tình yêu, vì thế cho dù là khi bị người yêu tổn thương, họ cũng vẫn vô cùng mâu thuẫn, không cách nào đưa ra quyết định phải làm gì tiếp theo được.

    Họ không phải là người cay nghiệt, vì thế sẽ không nghĩ tới việc đi trả thù người kia. Trong khi vẫn còn đang lưỡng lự ấy, thông thường họ sẽ chọn cách coi như không nhìn thấy người kia. Nếu người kia muốn trò chuyện với họ, họ cũng tỏ ra không nghe không hiểu, coi như mình hoàn toàn không biết gì, khiến đối phương vô cùng khó chịu.

    8. Hổ Cáp: Bày mưu tính kế

    Hổ Cáp vô cùng thông minh, trực giác của họ cũng vô cùng nhạy bén. Họ thích quan sát mọi người để biết được nhược điểm của người ta.

    Thực ra cung hoàng đạo này không hề có ý định bắt nạt người khác, chỉ khi nào phải chịu tổn thương, họ mới bắt đầu tiến hành trả đũa mà thôi. Tính cách cung hoàng đạo này có hơi hẹp hòi, nếu như bạn đã từng bắt chẹt họ, vậy thì họ sẽ khiến cho bạn phải nhớ đời.

    Trong tình yêu, Hổ Cáp cũng rất cực đoan, họ có lòng chiếm hữu rất mạnh, chỉ cần là thứ họ thích, họ sẽ không bao giờ buông tay. Nếu như bị người yêu tổn thương, cung hoàng đạo này chắc chắn sẽ trở mặt.

    Mới đầu, họ còn có ý định níu kéo, nhưng nếu như đối phương có thái độ kiên quyết, thì Hổ Cáp sẽ sinh lòng căm hận, càng yêu nhiều bao nhiêu thì càng hận bấy nhiêu.

    Họ sẽ quan sát đối phương từng giây từng phút, sau đó chọn đúng thời điểm thì gài bẫy để đối phương nhảy vào. Họ đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng tinh thần “quân tử báo thù 10 năm chưa muộn” của 12 chòm sao, nên đảm bảo sẽ không buông tha dễ dàng cho người kia.

    9. Nhân Mã: Anh/cô là cái thá gì!

    Nhân Mã là tuýp người rộng rãi, họ rất nhiệt tình với mọi người, cũng yêu mến một cuộc sống tự do thoải mái. Họ không thích bị trói buộc, không thích bị quản thúc.

    Trong tình yêu 12 cung hoàng đạo, Nhân Mã nhận định tình cảm là tùy duyên, họ sẽ không cưỡng cầu bất cứ một mối quan hệ nào. Họ sẽ không quá tính toán những lỗi lầm giữa đôi bên, nhưng nếu như gặp được người họ thích thực sự, họ sẽ trở nên khá cố chấp.

    Có điều cố chấp thì cố chấp, họ cũng sẽ không thể hiện ra. Họ cảm thấy trong tình cảm, ai trả giá nhiều hơn thì người ấy thua cuộc. Nếu như người yêu tổn thương Nhân Mã, thì dù trong lòng khó chịu cách mấy, họ cũng sẽ tỏ ra bình thường như không, khiến đối phương cảm thấy họ hoàn toàn không coi trọng mình.

    Họ sẽ tiếp tục sống cuộc sống của mình, thích đi chơi đâu thì đi đến đó, hoàn toàn không quan tâm gì đến người kia, cứ như người kia chưa từng tồn tại vậy.

    10. Ma Kết: Dằn vặt lẫn nhau

    Ma Kết tương đối trầm lặng, họ không giỏi biểu đạt cảm xúc của mình, vì thế cuộc sống tương đối áp lực. Họ có phần tiêu cực, có thể vì một chuyện nhỏ thôi mà đặt nặng trong lòng. Họ sẽ không chủ động đi giải quyết chuyện gì, nhiều khi, họ thà chọn cách tự lừa mình lừa người.

    Trong tình yêu, chòm sao này khá bị động, họ thường phụ thuộc vào đối phương. Một khi mối quan hệ giữa hai người xảy ra vấn đề, Ma Kết sẽ chờ đợi người kia đưa ra quyết định.

    Cho dù có bị người ta tổn thương, họ cũng sẽ tỏ vẻ không sao cả. Cung hoàng đạo này sẽ không chủ động phản kháng, nhưng những cảm xúc tiêu cực trong lòng sẽ khiến họ chọn cách để hai bên dằn vặt lẫn nhau.

    Mặc dù không yêu nữa, họ cũng sẽ không buông tay, có chết cũng phải cùng chết cùng nhau. Họ khó chịu đối phương cũng đừng mong vui vẻ.

    11. Bảo Bình: Phá được cái gì thì phá

    Bảo Bình thường không hay làm việc theo lẽ thường, bởi họ thường rất có chính kiến và có những cách nghĩ rất riêng. Họ thích một cuộc sống độc lập, tự do, có thể làm chủ sinh hoạt của mình.

    Cung hoàng đạo này rất lý trí trong chuyện tình cảm, họ sẽ tỉ mỉ phân tích xem giữa đôi bên đã xảy ra những vấn đề gì. Sau khi đã hiểu rõ, nếu như hai người vẫn có thể tiếp tục, họ sẽ bảo vệ tình cảm này, nếu như đôi bên đã hoàn toàn không thể quay trở lại, Bảo Bình sẽ vô cùng dứt khoát xoay người bỏ đi.

    Đương nhiên nếu trong chuyện này xuất hiện nhân tố phản bội, thì họ sẽ không dễ dàng tha thứ như vậy.

    Họ sẽ không kích động làm nên chuyện gì gây tổn thương thực sự cho người kia, nhưng họ sẽ thu xếp và mang đi tất cả những gì thuộc về mình, và phá hoại tất cả những gì thuộc về cả hai, không để cho người kia thứ gì dùng được nữa.

    12. Song Ngư: Khổ sở cầu xin

    Song Ngư là những người khá cảm tính, cảm xúc của họ rất dễ chịu ảnh hưởng của người ngoài. Họ rất mẫn cảm trong chuyện tình cảm, lúc nào cũng để ý ánh mắt của những người bên cạnh.

    Với chòm sao này, tình yêu cũng giống như thế giới tinh thần, người yêu là tất cả của họ. Cho dù họ có bị người yêu tổn thương, họ cũng sẽ không chọn cách chia tay.

    Có nhiều khả năng họ sẽ khổ sở cầu xin đối phương hơn. Họ không muốn đối diện với vấn đề xuất hiện giữa đôi bên, mà thường chọn cách trốn tránh vấn đề. Họ thích tự lừa mình lừa người, giả bộ như không biết chuyện gì cả.

    Nhưng khi vấn đề đã ở ngay trước mắt, không cách nào làm ngơ được nữa, họ sẽ chuyển sang dùng khổ nhục kế mong lấy được sự thương hại của người ta. Họ sẽ diễn vở kịch thất tình đau khổ trước mặt đối phương.

    Trước tình huống ấy, bên kia một là không chịu nổi phiền phức nữa sẽ lại tiếp tục với Song Ngư, hai là dứt khoát xoay người đi thẳng.

    ” Khi những chòm sao này nói: Tôi ổn thì ai mới thực sự ổn?

    ” Vạch trần những mánh khóe 12 cung hoàng đạo nam thường dùng trong tình yêu

    ” Ngày nào trong tuần là ngày may mắn của 12 cung hoàng đạo?

    ” Cô gái nào có khả năng “cưa đổ” chàng Ma Kết lạnh lùng?

    ” Ở bên những chòm sao nam tâm lý này, cuộc sống lúc nào cũng như thiên đường

    --- Bài cũ hơn ---

  • 12 Chòm Sao Tiết Lộ Tính Cách Qua Tư Thế Ngủ
  • Đường Nhân Duyên Định Mệnh Của 12 Chòm Sao
  • 12 Chòm Sao Có Thể Đợi Người Yêu Trong Bao Lâu? ⋆ Starsworld
  • 12 Chòm Sao Và Hôn Ước Hoàng Gia Gtnv
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Zodiac High School Truyệnfun Com
  • Sự Quay Lại Trả Thù(12 Chòm Sao)

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chương 4: Vong Tình Thuỷ
  • Đào Hoa Vượng Vận, 3 Chòm Sao May Mắn Trong Tháng 9
  • Bar St ( Vip 3
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Duyên Phận
  • Xem Tử Vi Tuần Mới 21/12
  • Sự Quay Lại Trả Thù(12 Chòm Sao) Tiểu Thuyết Trực Tuyến. nữ: Song Tử, Ma Kết, Song Ngư, Thiên Yết, Xử nữ, Sư Tử

    nam: Kim Ngưu, Nhân mã, Bạch Dương, Bảo Bình, Cự Giải, Thiên Bình

    Song Tử, cô nàng bướng bỉnh, thông minh, sắc xảo, xinh đẹp, tiếc là cô bị hành hạ tại ngôi trường cấp 3, cô quay lại trả thù bằng con người hoàn toàn mới.

    Bảo Bình anh chàng nhà giàu, nổi tiếng là công tử nhà giàu, ăn chơi, tuy vậy anh học rất giỏi. Anh là người cứu Song Tử.

    Nguyệt lão se duyên đúng tới mức khiến hai người bên cạnh nhau hạnh phúc không rời nha.

    Thiên Yết là cô nàng thông minh, số đo cực chuẩn, xinh đẹp, ngoan hiền, lễ phép. Do bị hành hạ và quay lại ngôi trường cấp 3 từng khiến cô trải qua thời gian sinh tử, cô quay lại bằng tính cách và khuôn mặt hoàn toàn mới để trả thù.

    Cự Giải là người học hành cực giỏi, giỏi võ, đẹp trai, là một trong những người hành hạ cô.

    nguyệt lão se duyên ngang trái khiến hai người bên nhau.

    Ma Kết là cô nàng mọt sách, xinh đẹp, hiền dịu, là tiểu thư con nhà giàu.

    Thiên Bình anh chàng đẹp trai và học giỏi, tính tình miễn chê, thuộc dạng hoàn hảo.

    hai người này gọi là cặp đôi điển tựa hoàn hảo à nha

    Song Ngư là một cô gái hai mặt, ngoài mặt hiền dịu, bên trong là một con ác ma, khao khát giết người, xinh đẹp, thông minh, giỏi diễn kịch, hoàn hảo, tiêu thư nhà giàu.

    Bạch Dương là anh chàng giỏi võ, đẹp trai, khôi ngô lại học giỏi.

    cặp quá hợp.

    Sư Tử cô nàng gọi là bà chằn lửa, tốt bụng, xinh đẹp, ngoan ngoãn. theo hoàn hảo.

    Nhân Mã là anh chàng ham chơi, quậy phá, nghịch ngợm là người theo giới sát thủ.

    tiếc là anh này gặp bà chằn lửa là chết chắc, cặp

    Truyện này do melaweico cho phép MangaToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của MangaToon

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chap 59: Nguyệt Lão Se Duyên
  • Đọc Chap 45: Tình Yêu Của Nhà Gái.
  • Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Túc Hải Kết Thiên Duyên
  • Đọc Chap 3 + 4 + 5: Ngày Nhận Lớp Và Bạn Mới
  • Đọc Chap 22 : Cãi Nhau
  • Truyện (12 Chòm Sao) Song Sinh Trả Thù Chương 24

    --- Bài mới hơn ---

  • Mật Ngữ 12 Chòm Sao P.1
  • Tử Vi Hàng Tuần Mới Miễn Phí!
  • Dự Đoán Tình Yêu Của 12 Chòm Sao Tuần 3/8 Đến 9/8
  • Sao Hỏa Đi Lùi Tuần Này Khiến 12 Cung Hoàng Đạo Cảm Thấy “mệt Phờ Râu”
  • Đọc Kim Ngưu X Cự Giải: Sẽ Mãi Yêu
  • Tác giả: Mặt nạ bí ẩn

    Hỏi tôi? Nực cười.Song Tử nhếch môi, giọng điệu lạnh lẽo.Cậu cũng không tự nhớ lại xem mình đã làm sai điều gì. Cũng phải thôi, bản thân cậu đâu có bao giờ thừa nhận mình sai đâu.

    Người không bao giờ thừa nhận mình sai là cậu chứ không phải tôi.

    Thiên Bình nhìn thẳng vào mắt Song Tử, nơi đồng tử đen láy ấy mảy may không có chút ấm áp nào, ẩn chứa trong đó là sự hận thù đến tột cùng. Bỗng nhiên, Thiên Bình tự lòng hỏi lại mình:Tôi làm sai ở đâu sao?

    Câu trả lời chắc chắn là không, Thiên Bình một mực khẳng định.

    Mắt thấy hai học trò cưng của mình đối chọi kịch liệt, lại nhìn thái độ kiên quyết không chịu thay đổi của song Tử, cô giáo đành miễn cưỡng lên tiếng:

    Nếu Song Tử đã muốn như vậy thì thôi cũng được. Song Tử……ukm….em ngồi chỗ Xà Phu nha, còn Xa Phu, em chuyển đến ngồi cùng Thiên Bình, các em thấy vậy có được không?

    Sao cũng được cô.Xà Phu nhẹ nhàng đáp lại, nụ cười mãn nguyện không hề che giấu. Đây chính là những điều cô muốn, phá hủy từng chút từng chút một hạnh phúc của cái người đang đứng kia.

    Ở ngoài cửa, Song Tử nhìn thấy nụ cười đó thì không khỏi giương lên ánh mắt khinh bỉ, cậu muốn ngồi cùng Thiên Bình đến vậy sao?

    Phía Thiên Bình, cậu im lặng, cô giáo nghĩ chắc cậu không có ý kiến gì.

    Biểu cảm của Thiên Bình không nhằm ngoài dự đoán của Song Tử, nhưng sao trái tim cô vẫn nhói đau đến vậy cơ chứ. So với việc im lặng như vậy, cô mong chờ hơn là cậu sẽ lên tiếng phản đói, nhưng không, cậu chẳng nói câu nào cả.

    Song Tử, mày điên thật rồi.

    Đây là điều hắn ta muốn, cớ sao phải lên tiếng phản đối cơ chứ.

    Song Tử bước vào lớp, lúc đi qua bàn Thiên Bình, ánh mắt không một chút nào hướng về phía cậu.

    Quá trình đổi chỗ diễn ra chỉ trong vài phút, chỉ trong vài phút ngắn ngủi mà biết bao mối quan hệ đã thay đổi.

    Xà Phu liếc mắt nhìn Song Tử, đắc ý như muốn bảo:Vậy về chủ cũ. Đây từ đầu đã là chỗ của tôi.

    Song Tử chẳng thèm đáp lại ánh mắt khiêu khích của Xà Phu, cô chăm chú lên bảng nghe cô giáo giảng bài.

    Khuôn mặt cô cúi gằm xuống nên không nhìn thấy được ánh mắt đau khổ của một người khác, một ánh mắt dành hết cho cô sự quan tâm mà cô chẳng hề biết.

    Bệnh viện trung ương thành phố.

    Sư Tử bước đến cửa phòng bệnh. Nắm đấm cửa xoay vào, dần dần hiện lên trong tròng mắt cậu là hình ảnh một cô gái đang nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng toát, xung quanh cô chằng chịt các thiết bị y tế. Sư Tử chầm chậm tiến tới chiếc giường đó, ánh mắt chăm chú vào người con gái mỏng manh tên Song Ngư kia. Khuôn mặt hàng ngày hàng giờ cậu mong nhớ lúc này đang ở trước mặt cậu, thật gần, nhưng sao cậu vẫn thấy nó xa xôi đến thế chứ? Bàn tay run run vươn lên chặm nhẹ vào khuôn mặt cô, xoa xoa gò má lành lạnh của cô. Hiện tại cậu chỉ muốn dùng tất cả sự ấm áp của mình để sưởi ấm cho cô. Cậu khẽ hỏi:

    Ngư à, lạnh lắm không?

    Xung quanh im lặng, không có ai trả lời cho câu hỏi của cậu. Bóng dáng chàng trai đó thật là cô đơn, nhìn vào bỗng dưng như bị cuốn vào sự cô đơn đó mà không kìm được cảm giác đau lòng.

    Bốn người đứng sau Sư Tử im lặng, không nói một lời nào. Họ không thể an ủi người con trai đó, chỉ có thể để anh ta tự mình vượt qua sự đau khổ này.

    Bàn tay của sư Tử nhè nhẹ chạm vào mái tóc màu hạt dẻ của Ngư, mái tóc mềm mượt ngày nào mà giờ đây đã xơ xác mấy phần, chẳng hiểu mấy người ở đây chăm sóc cô thể nào nữa. Đôi môi cô tái nhợt, không chút huyết sắc như bóp nghẹt trái tim Sư Tử. Cậu không chịu được nữa rồi, cảm giác này sao lại khó chịu đến thế chứ?

    Sư quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, ôm chầm lấy người con gái đang yên vị trên giường, giọng điệu nghẹn ngào thì thào vào tai cô:

    Ngư, tỉnh lại đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu.

    Chuyện quan trọng lắm, cậu mau tỉnh lại đi.

    Đổi lại những tiếng thì thào của cậu chỉ là tiếng nấc nghẹn từ phí Kim Ngưu và Xử Nữ.

    Cậu biết không, tớ yêu cậu nhiều lắm, yêu cậu từ rất lâu rồi, từ lần đầu gặp cậu tớ đã có cảm tình với cậu rồi.

    Lời này nói ra thật quá muộn, nếu cậu nói ra sớm hơn có phải bây giờ mọi chuyện sẽ không diễn biến như thế này không?

    Ngư à, tớ nói ra rồi đấy, giờ cậu trả lời tớ đi, tỉnh lại trả lời tớ có được không?

    Giọt nước mắt mặn chát rơi xuống gương mặt Ngư nhưng cô chẳng hề có một chút phản ứng nào.

    Đúng lúc này, tiếng đẩy cửa phát ra, sau đó, ba Ngư lặng lẽ bước vào. Mới vừa rồi đưa mẹ Ngư về, lúc vào đây thấy sự xuất hiện của nhóm Sư Tử, ông hơi ngạc nhiên.

    Bạch Dương tiến đến phía ông, lễ phép:

    Cháu chào bác.

    Các cháu là?

    Bọn cháu là bạn của Ngư, đến đây thăm cậu ấy.

    Nghe thấy tiếng động phía sau, Sư Tử quệt tay lau nước mắt, cậu chậm rãi đứng dậy, quay mặt về phía ba Ngư.

    Bác Minh.

    Chàng trai trước mặt đối với ba Ngư rất xa lạ, nhưng thanh âm quen thuộc này thì….

    Cháu là…….Sư Tử?

    Vâng. Sư Tử nhẹ gật đầu. Gia đình cậu và gia đình Ngư khá thân thiết nên việc cậu biết được tên bố mẹ Ngư cũng chẳng có gì khó khăn.

    Cháu về nước khi nào vậy?Ba Ngư tiến đến hỏi han, nếu ông nhớ không lần thì giờ này lẽ ra Sư Tử phải ở Mĩ chứ.

    Hôm nay ạ.

    Ánh mắt của Sư Tử khiến ông ngộ ra không ít điều. Người này…..có cảm tình với con gái ông.

    Nếu là trước kia, ông hẳn sẽ tươi cười vui vẻ nói chuyện với người con trai này nhưng bây giờ, ông chỉ có thể ôm chầm lấy Sư Tử mà nghẹn ngào.

    Cháu về thăm Ngư thì thật tốt.

    Sư Tử không nói gì, một lát sau, cậu mới lên tiếng hỏi:

    Chuyện gì đã xảy ra khiến Ngư bị tai nạn giao thông ạ?

    Ông Minh thẫn thờ một lúc rồi thở dài:

    Chuyện này bác cũng không rõ. Người tường tận nhất chuyện này chắc chỉ có Song Tử. Hôm đó, Ngư ra ngoài lâu mà thấy chưa về nên Song Tử đi tìm nó. Chẳng ngờ, sau đó, Song gọi điện báo là……

    Nói đến đây, ông không kìm được nước mắt, tận tai nghe tin con gái mình bị tai nạn, còn gì đau khổ hơn chứ.

    Trò chuyện với ông Minh một lúc thì nhóm Sư Tử chào ông ra về.

    Bước qua cổng bệnh viện, Sư quay sang bốn người đằng sau:

    Chúng ta đến trường của Song đi.

    Muốn biết được thêm thông tin thì hiện tại chỉ có thể tìm Song Tử. Cậu không tin người cẩn thận như Ngư lại có thể sơ sảy đến mức xảy ra tai nạn nghiêm trọng như thế được.

    Xử Nữ không ngần ngại lau đi giọt nước mắt, quả quyết gật đầu.

    Tớ đưa cậu đi.

    ****************************************************

    Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, mọi người nườm nượp xô nhau bước ra ngoài, Song Tử cũng chậm rãi thu dọn sách vở, hôm nay cô muốn đến bệnh viện thăm Ngư.

    Tuy nhiên, không như ý muốn, một bóng người đứng chắn trước mặt cô.

    Mình có chuyện muốn nói với cậu.

    Ngước mặt lên, là Ma Kết. Cô dang hai tay chắn trước mặt Song, ánh mắt kiên quyết.

    Tôi chẳng có gì phải nói cả.Song tử lạnh nhạt đáp, đôi chân vẫn không ngừng bước về phía trước.

    Cậu có.Bảo Bình giữ tay Song Tử lại, rồi chẳng cho cô giật tay lại, Bảo Bình và Ma Kết nhìn nhau, cùng lúc kéo Song Tử ra khỏi lớp.

    Dọc hành lang, ba cô gái đang chạy huỳnh huỵch, tiếng bước chân vang vọng trên nền đất.

    Các cậu muốn đưa tôi đi đâu?

    Đưa cậu đến nơi cậu có thể giải tỏa bực bội.

    Ma Kết và Bảo Bình không ngốc đến mức không nhận ra vẻ thù hận trong mắt Song Tử, nhất là ánh mắt khi nhìn Thiên Bình, hai người muốn biết chuyện gì đã xảy ra.

    Chỗ hai người dẫn Song Tử đến là sân sau trường, nơi này cực kì yên tĩnh, cũng là nơi mà mấy người họ thường xuyên đến mỗi khi tức giận.

    Cậu có thể nói được rồi đó.Bảo bình thở hắt ra, quay mặt về phía Song Tử, cười nhẹ bảo.

    Tôi đã nói rồi, tôi CHẲNG CÓ GÌ CẦN NÓI VỚI CÁC CẬU CẢ. Song Tử nhấn mạnh mấy chữ cuối, định hất tay Bào Bình ra, nhưng lại chẳng thể nào làm được. Không phải cô không muốn tin hai người họ nhưng trong thâm tâm cô hiện tại chẳng thể tin tưởng ai hết.

    Ánh mắt Bảo Bình cụp xuống, mang theo cả sự buồn bã, điều này càng làm Bảo Bình khó xử hơn.

    Cậu…..không coi bọn mình là bạn nữa sao?Ma Kết lên tiếng hỏi, thanh âm dù nhỏ đến mấy nhưng Song Tử vẫn nghe thấy sự đau đớn trong đó.

    Không….không phải…

    Vậy tại sao cậu không nói cho tụi mình biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

    Song Tử quay mặt đi, thật lâu sau vẫn không nói một câu nào. Gió thổi làm tung bay mái tóc của cô, Bảo Bình nhìn thấy rõ trong đó sự cô đơn tịch mịch. Sự cô đơn này giống y chang sự cô đơn lần đầu bọn họ làm quen với nhau, thậm chí nó còn cô đơn gấp mấy chục lần.

    Ma Kết không chịu được sự cô đơn tịch mịch đó, cô tiến đến ôm chầm lấy Song Tử, nhẹ nhàng nói với cô:

    Mình không rõ chuyện gì đã xảy ra với cậu, nhưng xin cậu đừng như bây giờ, cậu bây giờ khiến mình sợ lắm….

    Sợ?

    Đúng, sợ cậu rời đi, sợ cậu nhìn bọn mình với ánh mắt đối địch, sợ….

    Sợ tôi không tin các cậu nữa.Song Tử nối tiếp câu nói dở dang của Ma Kết.

    Nhìn bộ dáng của Ma Kết và Bảo Bình, Song Tử hết nói nổi, đành kể thật lòng.

    Em gái của tôi, Song Ngư đó, nó chết rồi.

    Hả?

    Song Tử lặng lẽ ngồi xuống, đối diện với ánh mắt ngạc nhiên đến tột độ của hai người, từ từ nói:

    Hôm thứ tư, cái hôm mà các cậu bảo là Thiên Bình hẹn tôi, tôi không đến được là vì chuyện của Ngư, nó bị tai nạn giao thông. Vì chuyện này nên mấy ngày nay tôi không đến lớp. Lúc đến lớp nghe mấy cậu bảo Thiên Bình ốm, tôi đến nhà thăm cậu ta. Nào ngờ…..

    Nhắc lại chuyện này, Song Tử lại thầm cười lạnh:

    Nào ngờ khi đến, tôi thấy Thiên Bình và Xà Phu đang ôm hôn nhau cuồng nhiệt.

    Ma Kết trầm mặt khi nghe xong câu cuối, thảo nào Song Tử giận như vậy, thì ra là do Thiên Bình. Bảo Bình thì khỏi phải nói, ánh mắt đầy giận dữ, bây giờ cứ nghe thấy hai từ Xà Phu là cô tức chết rồi, cô đã có linh cảm ngay từ đầu là người này chẳng tốt đẹp chút nào rồi, quả nhiên không sai.

    Song Tử, cậu đừng buồn, mình nhất định sẽ giúp cậu trả thù bọn họ.Bảo Bình kiên định nói.

    Yên tâm đi, mình không buồn đâu.Cô không phải loại con gái yếu đuối sẽ không vì chút tư tình này mà làm lỡ việc trả thù cho Ngư.

    Ba người im lặng, nhưng đột nhiên lúc sau, Ma Kết nói lớn:

    Chẳng lẽ vì Thiên Bình nên cậu không tin hai bọn mình, nghĩ bọn mình đồng lõa với cậu ta.

    Đầu tiên thì có ý nghĩ như vậy.Song Tử nhè nhẹ đáp.

    Không thể trách Song Tử được, bất kì ai ở trong tình huống của cô đều sẽ mất lòng tin như vậy. Một người con trai ở bên cạnh suốt mười năm còn có thể thay đổi thì huống chi những người khác.

    Ma Kết không biết nên nói gì lúc này, quả thật nếu là cô, cô cũng sẽ có ý nghĩ như vậy, huống hồ là một người rất khó đặt niềm tin vào một người khác như Song Tử.

    Ma Kết nhìn Bảo Bình, cả hai cùng hạ quyết tâm, cầm lấy bàn tay của Song Tử:

    Nhìn ý chí hừng hực trong mắt hai người, Song Tử chẳng thể nào bực bội nổi nữa, cô dang tay, ôm hai người vào lòng.

    Cảm ơn, cảm ơn nhiều lắm.. Cuộc đời tớ có hai cậu làm bạn, đó là điều may mắn nhất.

    Thành thực sorry mọi người vì lâu vậy mình mới ra chap, dạo này mình bận ôn thi nên không đăng được, mong mọi người thông cảm, *cúi đầu nhận tội.*

    Suýt quên, trịnh trọng thông báo với mọi người, chap sau có người phải ăn dấm nha.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Chap 8: Người Dẫn Đầu
  • Đọc Yondome Wa Iyana Shi Zokusei Majutsushi
  • Đọc Chương 41. Mộng Cảnh
  • Đọc Tiểu Sử Vùng Đất Phép Thuật
  • Đọc Chương 18 : Hát Trên Sân Khấu
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100