Kẻ Thù Của Xử Nữ

--- Bài mới hơn ---

  • Dáng Vẻ, Phong Thái Điển Hình Của Một Cô Gái Xử Nữ
  • Cung Xử Nữ Xăm Hình Gì Cho Hợp Riotattoostudio
  • List #77 Hình Xăm Cung Xử Nữ Cho Nam Và Nữ
  • Hình Xăm Cung Xử Nữ Đẹp Hút Hồn
  • Top Những Chòm Sao Nữ Càng Lớn Càng Xinh
  • Từ sau đêm hôm đó, Cố Vân Dã cùng Mạc Vũ Thường bắt đầu cuộc sống chung.

    Cố Vân Dã hầu như đều trở về nhà ở lại qua đêm, hơn nữa nhu cầu đối với nàng cũng chưa bao giờ gián đoạn. Trong cuộc ân ái hắn luôn độc đoán và mạnh mẽ, làm Mạc Vũ Thường không thể chống đỡ được, nàng chỉ có thể tùy ý hắn ra tay vô chừng mực.

    Nàng bắt đầu cảm thấy mình được hắn nuôi dưỡng giống như chim hoàng yến, không thể thoát ra khỏi lồng giam. Nhưng trong lòng nàng hiểu rất rõ, nàng không nghĩ là sẽ thoát khỏi đó một bước, thầm muốn vĩnh viễn ở cùng hắn. Nàng biết hắn không yêu nàng, đối với nàng đơn thuần là tình dục nhưng nàng vẫn yêu hắn vô cùng. Đối với nàng, yêu thương hắn giống như là mặt trời mọc ở hướng đông, nàng chưa bao giờ hoài nghi cũng không hề ân hận mình đã yêu thương hắn. Tuy rằng nàng cũng có khát vọng sẽ được hắn yêu thương nhưng hiện tại có thể sống cùng hắn thì nàng đã thỏa nguyện.

    Vào Thái Phong làm được hơn một tháng, Mạc Vũ Thường nhanh chóng chiếm được cảm tình của đồng nghiệp, chủ yếu là vì nàng bình thản đối với mọi việc, không tranh đoạt cùng người khác, cho nên nàng làm việc chung với các người mẫu khác thật hòa hợp. Vả lại dáng người nàng cao ráo mảnh khảnh, khuôn mặt tuyệt mỹ cùng khí chất độc đáo càng làm cho nàng được các nhà thiết kế của công ty yêu thích. Trong đó người nổi trội nhất là Cận Vĩ Luân.

    Mấy năm qua Cận Vĩ Luân đã nhanh chóng nổi danh trong giới thiết kế trang phục, sở trường của anh ta là trang phục cho những người trẻ tuổi và giới văn phòng. Bản thân anh ta là một người thành thị chính gốc, rất khôi hài, hơn nữa ngoại hình lại đẹp trai nên trở thành đối tượng tranh giành của các cô gái.

    Hôm nay, Mạc Vũ Thường đang ở studio chụp một loạt ảnh giới thiệu trang phục mới nhất do Cận Vĩ Luận thiết kế. Cận Vĩ Luận cũng đứng một bên quan sát.

    Mặc Vũ Thường biễu diễn các động tác tay chân thật truyền cảm, quyến rũ trước ống kính, quần áo kiểu gì mặc trên người nàng đều có vẻ xuất sắc hơn. Nàng ở trong màn ảnh và nàng ngoài đời thật giống như hai người hoàn toàn khác nhau. Trong ảnh nàng không phải là một Mạc Vũ Thường dễ dàng thẹn thùng, đỏ mặt mà là một cô gái chín chắn, tự tin mang sắc thái thần bí lạnh lùng, có sức hấp dẫn chết người.

    Chụp hình xong, Cận Vĩ Luân kêu lên khoa trương. “Quá tuyệt vời, thật sự quá tuyệt vời!” Hai mắt sáng rực nhìn Mạc Vũ Thường. “Em đem đến cho quần áo do anh thiết kế một hương vị thật quyến rũ mê người.”

    Mạc Vũ Thường trong mắt mang ý cười. “Đều nhờ anh, anh đừng có khoa trương như vậy được không! Giống như đang diễn kịch không bằng.” Nàng cùng Cận Vĩ Luân trong thời gian ngắn đã thiết lập được mối quan hệ bạn bè thật tốt, nguyên nhân là hai người có cá tính thực hợp nhau. Cận Vĩ Luân làm cho nàng có cảm giác thật tự tại, thoải mái. Nàng chưa từng có quan hệ bạn bè khác phái hợp ý như thế. Ở trước mặt Cận Vĩ Luân nàng có thể không câu nệ, thể hiện bản chất thật của nàng.

    Cận Vĩ Luân mang vẻ mặt bi thương đi về phía Mạc Vũ Thường. “Anh nói đều là lời tâm huyết, vậy mà em không tin làm anh thực sự rất là đau khổ mà.” Bộ dáng đáng thương của anh thật sự rất hài hước, giống hệt một anh hài đang chọc cười người ta.

    Mạc Vũ Thương bị vẻ mặt của anh ta chọc không thể nhịn được cười, lấy tay vỗ vào vai Cận Vĩ Luân. “Anh đừng chọc em nữa, em cười đến chảy nước mắt rồi đây, phấn trang điểm sẽ bị lem luốc hết cho coi.” Nàng cười đến hụt hơi nói.

    Cận Ví Luân nghiêm trang nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, “Không có đâu, anh thấy khuôn mặt của em vẫn giống ca kĩ hí kịch trên sân khấu nha.” Anh ta cố ý giễu cợt nàng.

    Đang lúc hai người cười nói cãi nhau thì đột nhiên một giọng nói trầm thấp nghiêm túc vang lên cắt ngang, “Tôi nghĩ hiện tại vẫn là đang giờ làm việc” Cố Vân Dã vẻ mặt u ám đang đứng ngay cửa.

    Cận Vĩ Luân vừa thấy “ông chủ lớn” liền nhanh chóng thu hồi vẻ cười đùa, “Phần của tôi đã chụp xong, tôi lên trước đây.” Anh ta thấy không xong liền tìm lý do bỏ chạy. Nói vừa xong, người cũng nhanh như chớp biến mất tiêu.

    Nhân viên tại studio dần dần kết thúc công việc cũng tản đi, không lâu sau, trong phòng chụp to như vậy chỉ còn lại Mạc Vũ Thường và Cố Vân Dã. Không khí như ngưng đọng mà lại có vẻ khẩn trương.

    Mạc Vũ Thường cúi đầu, trộm dò xét biểu hiện của Cố Vân Dã. Vẻ mặt của hắn có chút lạnh lùng đáng sợ, vẻ tức giận như ẩn như hiện. Nàng không biết hắn tức giận là vì cái gì, nàng chỉ biết im lặng, hai tay bất giác đổ mồ hôi.

    Hiện tại Cố Vân Dã đang hết sức không chế cơn giận của hắn, vừa lúc hắn có việc đi xuống bộ phận dưới lầu, tình cờ nghe tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc của nàng. Lần theo tiếng cười, hắn thấy nàng đang cùng Cận Vĩ Luân vừa nói vừa cười vô cùng vui vẻ! Trong lòng hắn trào dâng sự ghen tuông mãnh liệt.

    Hắn đã ở cùng nàng được ba tuần, nàng chưa từng cười thật thoải mái như thế trước mặt hắn, cũng chưa từng cho hắn thấy nụ cười tươi như hoa xuân với má lúm đồng tiền của nàng. “Em cùng Cận Vĩ Luân thật là vui vẻ nhỉ!” giọng nói của hắn tuy nhẹ nhưng có chút khác lạ, phảng phất có mùi ghen tị.

    Mạc Vũ Thường sợ hãi nhìn hắn, “Em… Em cùng anh ta chỉ là bạn tốt, không có ý gì khác” Nàng không biết vì sao mà mình lại giải thích, nàng không muốn hắn hiểu lầm mình.

    “À, phải vậy không? Em vừa đến một tháng, Cận Vĩ Luân vừa gặp em đã nói em là nguồn linh cảm sáng tạo của anh ta, xem ra anh ta đối với em không phải bạn bè tốt bình thường nhỉ.” Cố Vân Dã lạnh lùng chất vấn. Hai ánh mắt sắc bén nhìn thẳng dò xét nàng.

    Mạc Vũ Thường bị ánh mắt của hắn làm cho hoảng hốt, cả người nàng hơi run rẩy đứng lên: “Cận Vĩ Luân … anh ấy chỉ hơi khoa trương chút thôi, không có ý gì khác.”

    Cố Vân Dã nhìn nàng hồi lâu, bỗng nhiên tay hắn nắm lấy cằm của nàng làm cho nàng nhìn thẳng vào hắn, mặt hắn cũng kề sát vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang sợ hãi của nàng. “Tốt nhất là như vậy! Tôi nói cho em biết, em là tình nhân của tôi, không được cùng người đàn ông khác liếc mắt đưa tình.” Giọng nói của hắn lạnh lẽo và nghiêm khắc.

    Mạc Vũ Thường nhìn hắn với vẻ mặt tư lự, nước mắt chực trào ra, hắn làm nàng đau. Nghe lời hắn đe dọa, nàng chỉ có thể gật đầu, căn bản không thể nào biện giải.

    Cố Vân Dã nhìn nàng chực khóc, khuôn mặt nhỏ nhắn nhẫn nhịn, trong lòng có một luồng cảm xúc cuộn lên. Không thể chịu được, hắn đột nhiên hôn lên môi nàng, cái hôn triền miên dây dưa không dứt ra được giống như tình cảm trong lòng mới vừa bùng nổ, hoàn toàn không phù hợp với bộ dáng lạnh lùng vừa rồi.

    Mạc Vũ Thường sửng sốt một chút rồi lại thấy tiếc vì chính mình không thể hòa tan vào cái hôn nồng nhiệt đó.

    Thật lâu sau, hắn buông nàng ra, vẻ mặt vô cùng phức tạp sâu xa khó hiểu. Hắn nhìn hai gò má đỏ ửng của nàng rồi nói: “Em đi thay quần áo và trang sức đi, tôi chờ em ở cửa ra của bãi đậu xe.”

    Mạc Vũ Thường ngơ ngác gật đầu, nhìn theo hắn rời khỏi studio rồi mới đi về phòng thay đồ.

    Mây mưa đã qua, Mạc Vũ Thường vẫn run nhè nhẹ nằm trong lòng Cố Vân Dã. Vừa rồi sự tra tấn ngọt ngào thể xác và tinh thần khiến cho nàng không khỏi có cảm giác đáng sợ. Nàng chính là tình nhân của hắn nhưng hắn lại yêu cầu nhiều như vậy, nàng thật sự không hiểu trong lòng hắn nghĩ gì.

    Một lúc lâu sau, Cố Vân Dã bỗng dưng xoay nàng lại đối diện với hắn, trầm mặt ra lệnh: ‘Bây giờ em cười cho tôi xem.’

    Mạc Vũ Thường vẻ mặt kinh ngạc, khó hiểu nhìn hắn, ‘Em… em cười không nổi.’ Yêu cầu của hắn thật đường đột và kỳ quái, nàng thật sự không làm được.

    Cố Vân Dã lập tức đầy vẻ lo lắng, đuôi lông mày, đáy mắt hiện lên tia tức giận. ‘Tôi muốn em cười, em phải cười! Chiều nay không phải em cười thật thoải mái à, vì sao trước mặt tôi lại cười không nổi?’ Hắn ngang ngược cố chấp. Nàng là của hắn, ngay cả khuôn mặt tươi cười, đôi mắt sáng rỡ kia cũng thuộc về hắn.

    Mặc Vũ Thường quả thật sợ đến sắp khóc, yêu cầu của hắn quá mạnh mẽ nhưng cũng là làm khó người ta. Nàng yên lặng, đôi mắt ai oán, ủy khuất nhìn hắn, lệ chực trào ra.

    Nhìn bộ dáng của nàng, Cố Vân Dã không khỏi mềm lòng nhưng hắn vẫn muốn nàng cười trước mặt hắn. Đột nhiên hắn nhớ tới một việc, trên mặt không khỏi hiện lên một nét cười gian, hắn có biện pháp làm cho nàng cười. Hắn thình lình đưa tay xoa nhẹ làn da mịn màng dưới cánh tay của nàng, lực xoa cực kỳ mềm nhẹ tựa như tiếp xúc với lông chim. Quả nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức thả lỏng, không thể kìm chế được nở nụ cười.

    Trước kia nàng chỉ sợ nhột ! Hiện giờ nàng quả thực không ngừng cười được, cười thành tiếng khanh khách. Trái tim lạnh lùng của Cố Vân Dã trong nháy mắt trở lên ấm áp. Khuôn mặt tươi cười ngọt ngào của nàng in thật sâu vào tâm linh hắn. Giây phút này, hắn thầm muốn được cứ nhìn khuôn mặt nàng cười, nghe tiếng cười của nàng như vậy cho đến suốt đời. Ý nghĩ này thật sự đã làm hắn sợ.

    ‘Đừng… đừng chọc em nữa, em sắp không thở nổi rồi.’ Mặc Vũ Thường không thở được lên tiếng cầu xin.

    Cố Vân Dã chợt dừng lại, đôi mắt tối tăm nhìn nàng chăm chú, một luồng cảm xúc dâng trào trong lòng làm cho ngực hắn phập phồng phập phồng. Mạc Vũ Thường dường như cũng phát hiện hắn không bình thường nhưng nàng không dám động đậy, chỉ có thể chìm trong ánh mắt cực nóng của hắn.

    Bỗng nhiên hắn dùng tốc độ sét đánh lao tới hôn nàng, lưỡi hắn xâm nhập vào trong miệng nàng, càng quét mãnh liệt. Thân thể hắn nằm trên người nàng, hai tay cuồng loạn thăm dò thân thể nàng, dường như con dã thú trong cơ thể hắn giãy dụa thoát khỏi dây trói, khát khao bám lấy nàng. Mặc Vũ Thường mở rộng con tim đón lấy hắn, sự cuồng nhiệt của hắn làm nàng sợ hãi nhưng cũng vô cùng hưng phấn. Nàng thực sự không thể cự tuyệt hắn, chỉ có thể tùy ý hắn ở trên người nàng vô chừng mực ăn nàng, đoạt lấy nàng.

    Trong mấy năm qua, Thái Phong lấy trang phục là sản phẩm chủ yếu, phối hợp với nước hoa, đồ trang sức và phụ kiện cho giới nữ tung ra thị trường rất thành công. Việc phối hợp độc đáo như vậy cùng với chất lượng và thiết kế hoàn mỹ khiến Thái Phong chiếm được vị trí độc tôn trên thị trường.

    Cố Vân Dã gật gật đầu liếc nhìn mọi người chung quanh, ‘Mọi người có đề cử gì không?’

    La Minh cùng các quản lý nhìn nhau một thoáng giống như mọi người đã sớm có cùng ý kiến với nhau. La Minh chậm rãi đứng lên nhìn Cố Vân Dã nói: ‘Chúng tôi nhất trí đề cử người mẫu mới của công ty – cô Mạc Vũ Thường.’

    La Minh vừa nói xong, Cố Vân Dã nhíu đôi lông mày rậm lại, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: ‘Vậy à? Cô ấy có gì đặc biệt sao? Dạ Lan là sản phẩm mới tung ra thị trường, cần phải một bước là thành công, chúng ta dùng một người mẫu vô danh có thích hợp không?’ Thực ra, hắn không thích Mạc Vũ Thường xuất hiện gợi cảm xinh đẹp trước mặt mọi người, việc đó làm cho hắn có cảm giác ghen tuông.

    Cố Vân Dã vẫn mặt nhăn mày nhó, có chút không hài lòng nhìn mọi người.

    Trưởng bộ phận bán hàng cũng nói phụ họa theo: ‘Sếp La nói đúng, Mạc Vũ Thường là sự lựa chọn thích hợp. Chủ đề của Dạ Lan là sự hòa hợp giữa cô gái hồn nhiên và người phụ nữ gợi cảm, mềm mại, ấm áp mang lại sự mâu thuẫn về khí chất thật thần bí. Mà Mạc Vũ Thường có được tính chất đặc biệt độc đáo này.’

    Trưởng bộ phận tài vụ cũng nhanh chóng nói tiếp theo: ‘Hơn nữa Mặc Vũ Thường là nhân viên chính thức của công ty, có thể tiết kiệm được chi phí. Nếu chúng ta chọn một ngôi sao hiện tại, ít nhất thù lao cũng là một triệu nhân dân tệ, thật không phù hợp với hiệu quả và lợi ích của công ty.’

    Cố Vân Dã nghe mọi người nhất trí đưa ý kiến mà sắc mặt dần dần đen tối âm trầm đứng lên. Đáng chết! Cô gái nhỏ này không biết có phương pháp yêu ma gì mà quyến rũ hết toàn bộ nhân viên công ty từ trên xuống dưới. Cố Vân Dã tức giận không tưởng tượng nổi, trong lòng ứ đầy những cảm xúc nôn nóng cùng … ghen tuông.

    ‘Nếu mọi người đã nhất trí như vậy thì cứ làm đi’ Hắn không kiên nhẫn thô lỗ nói, không giống với vẻ cơ trí như thường ngày.

    Cuộc họp chấm dứt, mọi người dần dần tản đi, phòng họp chỉ còn lại Cố Vân Dã cùng La Minh. ‘Cậu gần đây làm sao vậy? Luôn nóng nảy, giống như một con sư tử đang nổi giận!’ La Minh quan tâm hỏi, hai mắt trong suốt như thấu kính nhìn thấy hết mọi sự việc.

    ‘Đừng động vào tớ!’ Cố Vân Dã gầm nhẹ một tiếng, một tay vuốt mái tóc đen mun.

    ‘Cậu còn biết được chuyện gì nữa?’ Cố Vân Dã lẩm bẩm hỏi, khí thế giảm xuống.

    ‘Cũng không nhiều, ngoài chuyện cô ấy nhận lời làm người mẫu cho công ty chúng ta là vì giúp đỡ người khác…’ La Minh cố ý dừng lại một chút rồi mới lấy giọng không tán thành nói tiếp. ‘Còn biết cậu đang ở chung cùng cô ấy. Tớ không nghĩ là cậu làm nhanh như vậy, đã đem cô ấy kim ốc tàng kiều rồi.

    Cố Vân Dã cảnh giác nhìn La Minh. ‘Cậu có ý gì? Chẳng lẽ cậu với cô ấy…’ vừa nói một nửa đã bị La Minh cắt ngang.

    ‘Tớ làm sao dám! Đừng nói giỡn chứ!’ Giọng nói có vẻ hoảng sợ, hai tay khoa trương giơ lên đầu hàng.

    ‘Cậu làm sao biết tớ ở chung với cô ấy?’ Cố Vân Dã vẻ mặt hồ nghi nhìn hắn.

    ‘Cũng tình cờ thôi, số điện thoại nhà riêng của cậu chỉ có mình tớ biết. Có hôm ban đêm có việc gấp cần tìm cậu, điện thoại đến nhà mẹ thì không có cậu nên tớ gọi đến nhà riêng. Ai ngờ lại là một cô gái nghe điện thoại. Cô ấy tuy trả lời ngắn gọn và nhanh nhưng giọng nói vẫn bị tớ nhận ra.’ La Minh thủng thẳng trả lời.

    ‘Cậu muốn mình làm gì?’ Cố Vân Dã châm chọc hỏi. Hắn quá hiểu con người La Minh, cậu ta sẽ không vô duyên vô cớ mà đem chuyện này ra làm chuyện phiếm.

    ‘Tớ… tớ cho rằng Vũ Thường là người con gái tốt khó tìm được, dựa vào tình bằng hữu và trên lập trường đồng nghiệp, mình không hy vọng cô ấy bị tổn thương. Cô ấy so với cậu dù sao cũng quá ngây thơ.’ La Minh tận tình khuyên giải.

    Cố Vân Dã hừ một tiếng, ‘Cậu làm như tớ là một tên sói háo sắc, không có ý tốt, bụng dạ khó lường vậy.’

    La Minh thở dài, ‘Cái đó thì không đến nỗi, chỉ có điều cậu luôn trong tư thế phòng vệ chặt chẽ, cậu cự tuyệt không cho người khác tới gần trái tim cậu dù cho người đó có thiện ý. Nhưng lần này biểu hiện của cậu đối với Vũ Thường có chút thất thường, chứng minh cậu đối với cô ấy không phải là vô cảm. Nếu cậu không nhận chân được tình cảm của mình đối với cô ấy, tớ sợ một ngày nào đó cậu sẽ tổn thương cô ấy cũng như chính mình!’ La Minh vẻ mặt nghiêm túc, lời nói thấm thía.

    Cố Vân Dã vẻ mặt trầm tư, thấp giọng rít lên. ‘Đủ rồi! Chuyện của mình tự mình biết cách xử lý.’

    La Minh gật đầu, anh biết mọi chuyện đều phải có chừng mực, nếu quá nóng nảy cũng không phải là hay. Thu thập hồ sơ xong, anh bước ra cửa.

    Cố Vân Dã đột nhiên kêu lên: ‘Khoan đã.’

    La Minh thoáng kinh ngạc quay đầu lại, ‘Chuyện gì?’

    ‘Chuyện tớ sống chung cùng Vũ Thường có ai biết không?’

    La Minh trả lời, ‘Ngoài tớ ra, không ai biết cả.’

    ‘Tốt lắm! Tớ không hy vọng có người khác biết chuyện này, cậu hiểu không?’ Đôi mắt đen của Cố Vân Dã nhìn chằm chằm La Minh, lời nói ám chỉ rất rõ ràng.

    La Minh mỉm cười gật đầu, ‘Điều đó cậu có thể yên tâm, giữ bí mật là trách nhiệm mà cũng là nhiệm vụ của mình.’ Nói hết lời, anh ta lập tức xoay người rời đi.

    Sau khi La Minh đi khỏi, trong lòng Cố Vân Dã tràn ngập buồn bực và phiền não đến không chịu nổi. Hắn quắc mắt đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, một tay vuốt tóc mình, trong đầu óc đều là hình ảnh của Mạc Vũ Thường.

    Từ sau khi hắn chọc nàng cười đêm hôm đó, hắn hoảng sợ nhận ra rằng mình đã biểu lộ tình cảm cùng nội tâm yếu ớt trước mặt nàng. Nàng không hề báo động mà dần dần tiến vào tim hắn, chuyện này chưa bao giờ có hơn nữa cũng thực quá đáng sợ. Ngoài Vân Nhu, hắn chưa từng thân thiết tình cảm với người con gái nào, duy chỉ có nàng là ngoại lệ.

    Vì trừng phạt mình không khống chế được tình cảm với nàng, hắn cố tình kìm nén không gặp nàng vài ngày. Sau đó tuy hàng đêm đến thăm nàng nhưng hắn một mực khống chế tình cảm cùng nhu cầu của mình, bắt buộc mình xem nàng như là một đối tượng để phát tiết dục tình. Hắn cố tình trở nên lạnh lùng, thô lỗ, chỉ biết thỏa mãn nhu cầu sinh lý của bản thân, một chút cũng không hề bận tâm đến cảm thụ của nàng.

    Hiển nhiên nàng cũng nhận ra hắn đã thay đổi. Dần dần nàng cũng trở nên lơ đãng, cả người giống như hồn lìa khỏi xác. Nàng cũng chưa từng cự tuyệt yêu cầu của hắn, nhưng cũng khóa chặt tâm hồn mình, cùng hắn tạo một khoảng cách an toàn.

    ‘Đáng chết!’ Cố Vân Dã tức giận hô một tiếng, nắm tay đấm vào vách tường. Nàng làm cho hắn cảm thấy vô cùng bức bối, hắn không nghĩ là sẽ yêu thương nàng nhưng lại không rời xa nàng được. Chuyện này đối với hắn quả thực giống như đang ở trong địa ngục, chịu tra tấn không thôi.

    Bỗng dưng đôi mắt hắn trở nên thâm trầm, mắt lóe sáng, khóe miệng nhếch lên cười một cách gian tà, trong ngực cũng nhẹ nhõm. Tối nay, hắn sẽ không cho phép nàng tiếp tục như thế, ngoài thân thể của hắn, hắn còn muốn nàng cam tâm tình nguyện thần phục hắn. Cho dù hắn có dùng hết mọi thủ đoạn cũng không tiếc.

    Trong mấy năm qua, Thái Phong lấy trang phục là sản phẩm chủ yếu, phối hợp với nước hoa, đồ trang sức và phụ kiện cho giới nữ tung ra thị trường rất thành công. Việc phối hợp độc đáo như vậy cùng với chất lượng và thiết kế hoàn mỹ khiến Thái Phong chiếm được vị trí độc tôn trên thị trường.

    Cố Vân Dã gật gật đầu liếc nhìn mọi người chung quanh, “Mọi người có đề cử gì không?”

    La Minh cùng các quản lý nhìn nhau một thoáng giống như mọi người đã sớm có cùng ý kiến với nhau. La Minh chậm rãi đứng lên nhìn Cố Vân Dã nói: “Chúng tôi nhất trí đề cử người mẫu mới của công ty – cô Mạc Vũ Thường.”

    La Minh vừa nói xong, Cố Vân Dã nhíu đôi lông mày rậm lại, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Vậy à? Cô ấy có gì đặc biệt sao? Dạ Lan là sản phẩm mới tung ra thị trường, cần phải một bước là thành công, chúng ta dùng một người mẫu vô danh có thích hợp không?” Thực ra, hắn không thích Mạc Vũ Thường xuất hiện gợi cảm xinh đẹp trước mặt mọi người, việc đó làm cho hắn có cảm giác ghen tuông.

    Cố Vân Dã vẫn mặt nhăn mày nhó, có chút không hài lòng nhìn mọi người.

    Trưởng bộ phận bán hàng cũng nói phụ họa theo: “Sếp La nói đúng, Mạc Vũ Thường là sự lựa chọn thích hợp. Chủ đề của Dạ Lan là sự hòa hợp giữa cô gái hồn nhiên và người phụ nữ gợi cảm, mềm mại, ấm áp mang lại sự mâu thuẫn về khí chất thật thần bí. Mà Mạc Vũ Thường có được tính chất đặc biệt độc đáo này.”

    Trưởng bộ phận tài vụ cũng nhanh chóng nói tiếp theo: “Hơn nữa Mặc Vũ Thường là nhân viên chính thức của công ty, có thể tiết kiệm được chi phí. Nếu chúng ta chọn một ngôi sao hiện tại, ít nhất thù lao cũng là một triệu nhân dân tệ, thật không phù hợp với hiệu quả và lợi ích của công ty.”

    Cố Vân Dã nghe mọi người nhất trí đưa ý kiến mà sắc mặt dần dần đen tối âm trầm đứng lên. Đáng chết! Cô gái nhỏ này không biết có phương pháp yêu ma gì mà quyến rũ hết toàn bộ nhân viên công ty từ trên xuống dưới. Cố Vân Dã tức giận không tưởng tượng nổi, trong lòng ứ đầy những cảm xúc nôn nóng cùng … ghen tuông.

    “Nếu mọi người đã nhất trí như vậy thì cứ làm đi” Hắn không kiên nhẫn thô lỗ nói, không giống với vẻ cơ trí như thường ngày.

    Cuộc họp chấm dứt, mọi người dần dần tản đi, phòng họp chỉ còn lại Cố Vân Dã cùng La Minh. “Cậu gần đây làm sao vậy? Luôn nóng nảy, giống như một con sư tử đang nổi giận!” La Minh quan tâm hỏi, hai mắt trong suốt như thấu kính nhìn thấy hết mọi sự việc.

    “Đừng động vào tớ!” Cố Vân Dã gầm nhẹ một tiếng, một tay vuốt mái tóc đen mun.

    “Cậu còn biết được chuyện gì nữa?” Cố Vân Dã lẩm bẩm hỏi, khí thế giảm xuống.

    “Cũng không nhiều, ngoài chuyện cô ấy nhận lời làm người mẫu cho công ty chúng ta là vì giúp đỡ người khác…” La Minh cố ý dừng lại một chút rồi mới lấy giọng không tán thành nói tiếp. “Còn biết cậu đang ở chung cùng cô ấy. Tớ không nghĩ là cậu làm nhanh như vậy, đã đem cô ấy kim ốc tàng kiều rồi.

    Cố Vân Dã cảnh giác nhìn La Minh. “Cậu có ý gì? Chẳng lẽ cậu với cô ấy…” vừa nói một nửa đã bị La Minh cắt ngang.

    “Tớ làm sao dám! Đừng nói giỡn chứ!” Giọng nói có vẻ hoảng sợ, hai tay khoa trương giơ lên đầu hàng.

    “Cậu làm sao biết tớ ở chung với cô ấy?” Cố Vân Dã vẻ mặt hồ nghi nhìn hắn.

    “Cũng tình cờ thôi, số điện thoại nhà riêng của cậu chỉ có mình tớ biết. Có hôm ban đêm có việc gấp cần tìm cậu, điện thoại đến nhà mẹ thì không có cậu nên tớ gọi đến nhà riêng. Ai ngờ lại là một cô gái nghe điện thoại. Cô ấy tuy trả lời ngắn gọn và nhanh nhưng giọng nói vẫn bị tớ nhận ra.” La Minh thủng thẳng trả lời.

    “Cậu muốn mình làm gì?” Cố Vân Dã châm chọc hỏi. Hắn quá hiểu con người La Minh, cậu ta sẽ không vô duyên vô cớ mà đem chuyện này ra làm chuyện phiếm.

    “Tớ… tớ cho rằng Vũ Thường là người con gái tốt khó tìm được, dựa vào tình bằng hữu và trên lập trường đồng nghiệp, mình không hy vọng cô ấy bị tổn thương. Cô ấy so với cậu dù sao cũng quá ngây thơ.” La Minh tận tình khuyên giải.

    Cố Vân Dã hừ một tiếng, “Cậu làm như tớ là một tên sói háo sắc, không có ý tốt, bụng dạ khó lường vậy.”

    La Minh thở dài, “Cái đó thì không đến nỗi, chỉ có điều cậu luôn trong tư thế phòng vệ chặt chẽ, cậu cự tuyệt không cho người khác tới gần trái tim cậu dù cho người đó có thiện ý. Nhưng lần này biểu hiện của cậu đối với Vũ Thường có chút thất thường, chứng minh cậu đối với cô ấy không phải là vô cảm. Nếu cậu không nhận chân được tình cảm của mình đối với cô ấy, tớ sợ một ngày nào đó cậu sẽ tổn thương cô ấy cũng như chính mình!” La Minh vẻ mặt nghiêm túc, lời nói thấm thía.

    Cố Vân Dã vẻ mặt trầm tư, thấp giọng rít lên. “Đủ rồi! Chuyện của mình tự mình biết cách xử lý.”

    La Minh gật đầu, anh biết mọi chuyện đều phải có chừng mực, nếu quá nóng nảy cũng không phải là hay. Thu thập hồ sơ xong, anh bước ra cửa.

    Cố Vân Dã đột nhiên kêu lên: “Khoan đã.”

    La Minh thoáng kinh ngạc quay đầu lại, “Chuyện gì?”

    “Chuyện tớ sống chung cùng Vũ Thường có ai biết không?”

    La Minh trả lời, “Ngoài tớ ra, không ai biết cả.”

    “Tốt lắm! Tớ không hy vọng có người khác biết chuyện này, cậu hiểu không?” Đôi mắt đen của Cố Vân Dã nhìn chằm chằm La Minh, lời nói ám chỉ rất rõ ràng.

    La Minh mỉm cười gật đầu, “Điều đó cậu có thể yên tâm, giữ bí mật là trách nhiệm mà cũng là nhiệm vụ của mình.” Nói hết lời, anh ta lập tức xoay người rời đi.

    Sau khi La Minh đi khỏi, trong lòng Cố Vân Dã tràn ngập buồn bực và phiền não đến không chịu nổi. Hắn quắc mắt đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, một tay vuốt tóc mình, trong đầu óc đều là hình ảnh của Mạc Vũ Thường.

    Từ sau khi hắn chọc nàng cười đêm hôm đó, hắn hoảng sợ nhận ra rằng mình đã biểu lộ tình cảm cùng nội tâm yếu ớt trước mặt nàng. Nàng không hề báo động mà dần dần tiến vào tim hắn, chuyện này chưa bao giờ có hơn nữa cũng thực quá đáng sợ. Ngoài Vân Nhu, hắn chưa từng thân thiết tình cảm với người con gái nào, duy chỉ có nàng là ngoại lệ.

    Vì trừng phạt mình không khống chế được tình cảm với nàng, hắn cố tình kìm nén không gặp nàng vài ngày. Sau đó tuy hàng đêm đến thăm nàng nhưng hắn một mực khống chế tình cảm cùng nhu cầu của mình, bắt buộc mình xem nàng như là một đối tượng để phát tiết dục tình. Hắn cố tình trở nên lạnh lùng, thô lỗ, chỉ biết thỏa mãn nhu cầu sinh lý của bản thân, một chút cũng không hề bận tâm đến cảm thụ của nàng.

    Hiển nhiên nàng cũng nhận ra hắn đã thay đổi. Dần dần nàng cũng trở nên lơ đãng, cả người giống như hồn lìa khỏi xác. Nàng cũng chưa từng cự tuyệt yêu cầu của hắn, nhưng cũng khóa chặt tâm hồn mình, cùng hắn tạo một khoảng cách an toàn.

    “Đáng chết!” Cố Vân Dã tức giận hô một tiếng, nắm tay đấm vào vách tường. Nàng làm cho hắn cảm thấy vô cùng bức bối, hắn không nghĩ là sẽ yêu thương nàng nhưng lại không rời xa nàng được. Chuyện này đối với hắn quả thực giống như đang ở trong địa ngục, chịu tra tấn không thôi.

    Bỗng dưng đôi mắt hắn trở nên thâm trầm, mắt lóe sáng, khóe miệng nhếch lên cười một cách gian tà, trong ngực cũng nhẹ nhõm. Tối nay, hắn sẽ không cho phép nàng tiếp tục như thế, ngoài thân thể của hắn, hắn còn muốn nàng cam tâm tình nguyện thần phục hắn. Cho dù hắn có dùng hết mọi thủ đoạn cũng không tiếc.

    * * *

    Mặc Vũ Thường nhìn đồng hồ đeo tay, nguy rồi! Đã hơn mười giờ rưỡi rồi! Hôm nay nàng cùng Thẩm Hồng, Cận Vĩ Luân còn có vài người đồng nghiệp đi ăn tối rồi lại đi pub uống rượu, mọi người tán gẫu thật vui vẻ quên mất thời gian. Vội vàng tạm biệt mọi người, nàng nhanh chóng đón một chiếc taxi về nhà.

    Đến cửa tòa cao ốc, Mạc Vũ Thường liếc mắt lên tầng lầu nàng đang ở, chỉ thấy tối đen không có ánh đèn, hiển nhiên là Cố Vân Dã chưa về. Nàng thở dài nhẹ nhõm. Gần đây, quan hệ giữa nàng và hắn có chút khẩn trương, hắn đối với nàng lạnh như băng, thái độ ngăn cách làm nàng đau lòng. Rõ ràng biết nàng không nên có yêu cầu gì với hắn nhưng nhất cử nhất động của hắn vẫn chặt chẽ tác động tới trái tim mẫn cảm yếu ớt của nàng.

    Nàng không thể kháng cự yêu cầu của hắn, lại càng không thể để mình chìm trong biển tình không có bờ bến này đành phải học theo hắn khóa cửa trái tim của mình, bắt buộc chính mình không có cảm giác. Khi cùng hắn hoan ái, nàng hết sức ép mình làm cho linh hồn tách rời khỏi thân thể. Nàng đã chìm đắm quá sâu, hắn cuối cùng rồi cũng chán ghét nàng, chỉ hy vọng đến ngày nào đó rời đi, nàng có thể không phải mang thương tích đầy người.

    Mặc Vũ Thường đi thang máy đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa ra mở cửa, tay mò mẫm trong bóng tối để mở đèn. Phúc chốc bên trong đèn sáng lên. Nàng vừa mới xoay người liền bị người ngồi trên sô pha dọa chết khiếp, liền thấy Cố Vân Dã vẻ mặt đen tối âm trầm, mắt nheo lại nhìn nàng, ánh mắt sáng vừa ẩn vừa hiện giống như con dã thú ẩn mình trong đêm đen.

    “Anh… anh trở về lâu rồi à? Sao không mở đèn?” Mạc Vũ Thường có chút hoảng hốt nhưng ngẫm lại thấy mình không làm gì sai, chẳng qua là cùng đồng nghiệp ăn cơm mà thôi.

    Hắn trầm giọng hỏi: “Vì sao lại về trễ như vậy?”

    Nàng ngập ngừng trả lời: “Em… em cùng đồng nghiệp ăn tối.”

    Cố Vân Dã đi về phía nàng, ánh mắt nàng cuối cùng dừng lại ở mặt hắn, “À? Vậy là không phải đi cùng Cận Vĩ Luân?” Giọng nói của hắn tuy nhẹ nhưng biểu hiện trên mặt như có mưa gió bão bùng.

    “Không… không chỉ có anh ta, còn có Thẩm Hồng cùng vài người đồng nghiệp.” nàng nhanh chóng làm sáng tỏ.

    Cố Vân Dã nhìn nàng hồi lâu giống như xác định xem lời nàng nói có thật hay không. Giây lát, hắn giật mạnh tóc nàng về sau khiến nàng ngẩng đầu lên đối diện cùng hắn. Rồi hắn hung hăng hôn môi nàng, thô lỗ và mạnh bạo.

    “À, không có mùi vị của đàn ông.” Hắn buông môi của nàng ra hài lòng nói.

    Hành vi cùng lời nói của hắn làm Mặc Vũ Thường cảm thấy thật xấu hổ và giận dữ, nàng không nói nên lời chỉ có thể phẫn nộ nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên nàng tức giận trước mặt hắn.

    Cố Vân Dã không để ý tới, miễn cưỡng nói: “Em uống rượu” lời nói khẳng định mơ hồ có vẻ không đồng ý. Mạc Vũ Thường hất hắn ra, lạnh lùng liếc hắn cũng không trả lời hắn, không giống vẻ hiền lành thường ngày của nàng. Có lẽ là tác dụng của rượu, nó giúp nàng có dũng cảm phản kháng lại hắn.

    Thái độ của nàng làm cho Cố Vân Dã vừa ngạc nhiên vừa giận, nàng chưa từng quật cường phản kháng hắn như thế. Hắn bá đạo ra lệnh: “Sau này không cho em uống rượu ở bên ngoài, muốn uống thì chỉ uống ở nhà thôi.”

    Mặc Vũ Thường vẫn còn giận, cũng không thèm để ý đến hắn, tự bỏ về phòng ngủ lấy quần áo đi tắm, nàng không nhận thấy vẻ mặt lo lắng của Cố Vân Dã, ánh mắt sáng của hắn mãi nhìn theo bóng dáng của nàng.

    Tắm rửa xong, Mạc Vũ Thường thay áo ngủ đi vào phòng, nàng không thèm liếc mắt nhìn đến hắn đang nằm trên giường, tự giở chăn chui vào. Đang lúc nàng nhắm mắt lại cố gắng đi vào giấc ngủ thì phía sau một đôi cánh tay sắt cuốn nàng vào lòng hắn, khuôn mặt tuấn tú tức giận bừng bừng của hắn chiếm cứ tầm mắt của nàng.

    Mặc Vũ Thường sợ hãi la lên, hai mắt mở to nhìn hắn, “Anh muốn làm gì?” Nàng miễn cưỡng ổn định trái tim đang sợ hãi đập thình thịch của mình.

    “Sau này không cho em quay lưng về phía tôi, không được quay đầu đi không để ý đến tôi.” Ánh mắt hắn sáng ngời, thở dồn dập, gân xanh trên trán lúc ẩn lúc hiện thể hiện cơn phẫn nộ dữ dội của hắn.

    Mạc Vũ Thường run rẩy nhìn xuống, đờ đẫn gật đầu. Nàng không muốn chọc giận hắn, vì sự trừng phạt của hắn luôn làm cho nàng không thể chịu nổi.

    Phảng phất như một thế kỷ trôi qua, cơn giận của Cố Vân Dã dần dần biến mất, con ngươi đen thâm u giờ bị dục vọng che lấp. Hắn cởi bỏ áo ngủ trên người nàng, một bên cúi xuống vội vàng hôn lên môi nàng. Lưỡi hắn cực kỳ khiêu khích triền miên trong miệng nàng, muốn khêu gợi sự nhiệt tình của nàng.

    Thân thể Mạc Vũ Thường cứng đờ, nàng hết sức kìm nén khát vọng trong lòng mình, nàng không phản ứng cũng không phản kháng, chỉ lẳng lặng nằm đó, tùy ý hắn chiếm đoạt. Nếu trong cuộc hoan ái hắn có chút dịu dàng, chỉ là một chút xíu thôi thì nàng không có cách nào kìm chế được mình mà trao cho hắn tất cả. Nhưng hắn hầu như luôn độc đoán, lạnh như băng giữ lấy nàng, không hề cho nàng một chút cảm giác ấm áp. Cũng phải! Nàng chỉ là một tình nhân mà thôi, một đối tượng cho hắn phát tiết, chiếm đoạt, nàng không nên yêu cầu cao cũng không có tư cách oán giận.

    Hai tay Cố Vân Dã một bên vuốt ve thân thể mềm mại của nàng nhưng đôi mắt một bên vẫn chăm chú nhìn biểu hiện của nàng. Lại như vậy nữa! Nàng lại phô bày một khuôn mặt xinh đẹp nhưng hờ hững, vô thần, đôi mắt xinh đẹp trở nên mơ hồ mê ly phảng phất như du ngoạn nơi đâu, hoàn toàn không giống như nàng trước kia e lệ mà lại nhiệt tình.

    Hắn nhất thời cảm thấy một luồng sợ hãi cùng cảm giác thất bại hòa quyện với cơn phẫn nộ dâng lên trong lòng. Đáng giận! Hắn sẽ không cho nàng đối xử với hắn như vậy, hắn sẽ không cho nàng vừa lòng. Hắn có biện pháp, đêm nay hắn muốn thân thể, trái tim nàng hoàn toàn hàng phục hắn.

    Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Cung Xử Nữ Nam Nữ Hợp Với Cung Nào Nhất?
  • Xử Nữ Với Các Cung Hoàng Đạo Khi Là Một Cặp Yêu Nhau?
  • Nam Xử Nữ Và Nữ Thiên Bình Có Hợp Nhau Hay Không?
  • Xử Nữ Và Chuyện Tình Yêu
  • Top 3 Cung Hoàng Đạo Vô Tâm Hạng Nhất Trong Tình Yêu
  • Đọc Truyện Kẻ Thù Của Xử Nữ

    --- Bài mới hơn ---

  • Giải Mã Sức Hấp Dẫn Và Quyến Rũ Của Đàn Ông Xử Nữ
  • Quảng Bình: Ẩn Khuất Đằng Sau Phiên Tòa Xét Xử Nữ Quái Lừa ‘chạy Thầu’
  • Cặp Đôi Cung Sư Tử Và Tình Yêu
  • Nam Kim Ngưu Và Nữ Song Tử Có Hợp Với Nhau Trong Tình Yêu Không?
  • Tôi Là Cô Gái Song Tử
  • Chương 8

    Những ngày tiếp theo, mối quan hệ của Cố Vân Dã và Mạc Vũ Thường tiếnlên một hình thức mới. Hắn đối với nàng không còn lạnh lùng, vui buồnthất thường nữa, và Mạc Vũ Thường cũng không muốn làm phức tạp vấn đề.Hiện tại, nàng thầm mong mọi chuyện cứ như bây giờ, không muốn tự chuốclấy phiền não. Đối với chuyện tương lai, hai người bọn họ dường như làtâm ý tương thông, không ai lên tiếng cũng không khơi gợi.

    Ban ngày, họ ở công ty vẫn duy trì quan hệ cấp trên cùng cấp dưới nhưtrước, bình thường trao đổi lạnh nhạt. Đêm đến, Cố Vân Dã sẽ ở trongbóng tối ôm nàng, sự nhiệt tình đến lúc này mới hiển lộ. Buổi sáng, cókhi hắn rời giường trước đến công ty, có khi hắn lại khiến nàng đi làmmuộn, đơn giản là vì hắn đột nhiên hưng phấn.

    Cuộc sống không có phân tranh tựa như dòng nước chậm rãi trôi qua, điềm đạm nhưng lại có ý nghĩa.

    Tối hôm nay, việc chụp hình quay phim của Mạc Vũ Thường kết thúc sớm.Tâm huyết dâng trào, nàng liền đến siêu thị mua đồ ăn, muốn tự tay làmmột bữa tối phong phú cho Cố Vân Dã.

    Sau khi chuẩn bị xong, nàng bày thức ăn lên bàn chờ Cố Vân Dã trở vềdùng bữa tối. Khoảng bảy giờ, Cố Vân Dã về đến nhà, khi thấy những mónăn đầy đủ mùi vị sắc nóng hổi bày trên bàn, hai mắt hắn không khỏi trợntròn.

    “Tất cả đều do em làm sao?” Hắn nhìn Mạc Vũ Thường đang đứng cạnh bàn ăn cười ngại ngùng.

    Mạc Vũ Thường mỉm cười gật đầu, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.

    “Anh không ngờ em nấu ăn giỏi như vậy.” Tâm tình Cố Vân Dã thật vui vẻmỉm cười, cuộc sống gia đình ấm áp yên tĩnh làm cho hắn cảm nhận được sự vui sướng và thoải mái trước giờ chưa từng có.

    “Anh nếm thử trước rồi khen em cũng không muộn, đã một thời gian dài emkhông xuống bếp rồi.” Nàng đỏ mặt ngồi xuống ghế rồi xới một chén cơmcho hắn.

    Làm bạn với ngọn đèn ấm áp, hai người lẳng lặng dùng bữa cơm tối, tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng vờn quanh.

    “Ôi… thật sự ăn ngon lắm!” Sau khi dùng xong bữa tối, Cố Vân Dã vẻ mặtthỏa mãn, khóe miệng bất giác nhếch lên mỉm cười vui vẻ. Giờ phút nàyhắn hoàn toàn không có dáng vẻ nghiêm túc, góc cạnh sắc bén như ban ngày mà ngược lại giống như một đứa trẻ lớn xác rất dễ dàng thỏa mãn.

    Mạc Vũ Thường nhìn hắn thả lỏng, bộ dạng hiền hòa, không khỏi liên tưởng đến giờ phút này bọn họ tựa như một đôi vợ chồng, có được một hạnh phúc nho nhỏ ấm áp. Không biết có một ngày nào đó, bọn họ có thể vĩnh viễnhạnh phúc được như vậy hay không?

    Ý thức được mình lại muốn đi vào nơi ngõ cụt, nàng vội vàng gạt bỏ suynghĩ đó qua một bên, cùng Cố Vân Dã bước vào phòng nghỉ. Hai người ngồitrên ghế sôpha dựa sát vào nhau, nghe từng âm hưởng hòa nhạc chậm rãi,hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh giữa hai người.

    Bàn tay Cố Vân Dã nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai mượt mà của Mạc Vũ Thường,đôi môi hắn cũng chậm chạp dao động bên tai nàng. “Em thật là thơm quá!” Hắn nỉ non bên tai nàng.

    Mạc Vũ Thường cười khẽ. “Có thể là nước hoa của công ty. Hôm nay khi chụp ảnh em có sử dụng một ít.”

    Đột nhiên hắn ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt có vẻ hờn giận và ảo não.

    “Anh sao vậy?” Nàng có chút khẩn trương hỏi, lời nói vừa rồi của nàng có vấn đề sao?

    Cố Vân Dã cười khổ, “Theo lý thuyết, anh phải cảm ơn em vì đã mang lạilợi nhuận cho công ty, nhưng nhìn đám ruồi muỗi to đùng theo sát em,thật sự làm người ta chịu không nổi!” Trong giọng nói đầy vẻ ghen tuông.

    Mạc Vũ Thường vẻ mặt nghi hoặc, khó hiểu nhìn hắn. “Cái gì mà ruồi muỗi?”

    Chỉ thấy Cố Vân Dã vẻ mặt đỏ bừng, mất hứng mím chặt môi không trả lờicâu hỏi của nàng. Bỗng dưng một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Mạc VũThường, hoàn toàn hiểu được ý hắn ruồi muỗi là ám chỉ cái gì. Lòng nàngchợt nghi vấn, chẳng lẽ là hắn đang ghen sao?

    “Em đối với những người đó hoàn toàn không có ý gì, lời mời của họ em đều từ chối rồi”. Nàng thành thực nói với hắn.

    Cố Vân Dã vừa lòng lẩm bẩm một tiếng, nhưng lại lập tức hỏi: “Còn ChuTuấn Khải? Nghe nói mỗi ngày anh ta đều tặng hoa cho em, còn thường gọiđiện thoại mời em đi ra ngoài.” Hắn chau mày, có vẻ cực kì hờn giận.

    Mạc Vũ Thường có chút chột dạ, mắt nhìn xuống. Chu Tuấn Khải một ngườinhã nhặn, lễ phép lại khôi hài vui vẻ, nàng không chán ghét anh ta nhưng cũng chỉ xem là bạn bè thôi. Nhưng nàng cũng không nên khen ngợi hắntrước mặt Cố Vân Dã.

    “Hoa của anh ấy tặng, em đưa lại cho đồng nghiệp trong công ty rồi.Những lời mời của anh ta em đều không đáp ứng.” Những lời nàng nói đềulà sự thật.

    Câu trả lời của nàng hiển nhiên làm tâm tình của Cố Vân Dã tốt lên rấtnhiều. “Anh nhớ em vốn muốn làm nhà thiết kế trang phục, sao lại làmngười mẫu?” Hắn tùy ý tán gẫu với nàng, một tay nhẹ nhàng trêu chọc máitóc của nàng.

    “Có thể xem là nhân duyên! Khi học đại học, em làm thêm buổi tối mớiquen biết chị Thẩm, chị ấy nói em đủ tiêu chuẩn làm người mẫu nên muốnem làm cho chị ấy. Từ khi đó em mới bắt đầu được huấn luyện để trở thành một người mẫu chuyên nghiệp.” Nàng chậm rãi nhớ lại, nói xong rồi tạmdừng một chút quay đầu thâm tình chăm chú nhìn hắn. “Nhưng thời gian này em vẫn không từ bỏ giấc mộng làm nhà thiết kế trang phục chuyên nghiệp, em chờ đợi để được vào làm ở Thái Phong. Hiện tại điểm yếu của em chính là kinh nghiệm và sự rèn luyện, một ngày nào đó em sẽ chuyển hướng từvị trí phía trước ra phía sau.” Nói xong đôi má nàng hiện lên hai rángmây ửng đỏ vì ngượng ngùng.

    Lời của nàng làm Cố Vân Dã nhớ tới Vân Nhu đã từng kể về ước nguyện củanàng. Bốn năm qua, tâm ý của nàng đối với hắn thủy chung không thay đổi, làm cho người luôn lãnh đạm hờ hững như hắn cũng rung động tận đáylòng.

    Không kìm lòng được, hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, cực kỳ dịu dànghôn nàng. Hành động đầy tình cảm và cẩn thận kia gần như khiến nàng cảmđộng đến rơi lệ.

    Ngay lúc này, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, quấy nhiễu hai người đang lạc vào đam mê.

    Cố Vân Dã tức giận hừ một tiếng, không kiên nhẫn nhấc điện thoại. “Alô!”

    Một lát sau, vẻ mặt của hắn phút chốc trở nên thâm trầm nghiêm túc. “Được, được, Mẹ đừng lo lắng, con lập tức quay về.”

    Sau khi cúp điện thoại, hắn chậm rãi đứng lên, dùng ánh mắt vừa đau khổvừa phức tạp nhìn Mạc Vũ Thường. “Là mẹ anh gọi điện thoại.”

    “Bác Cố?” Mạc Vũ Thường giật mình lẩm bẩm nói. “Bác… Bác không biết emvà anh sống cùng nhau. Em chỉ nói cho bác ấy biết em làm việc trong công ty của anh.” Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hắn, nàng nghĩ là chuyện nàynên nhanh chóng giải thích.

    Mạc Vũ Thường sửng sốt một chút lập tức hiểu ý, “Cái này thật sự là tinvui, cô ấy và chồng về nhà mẹ chơi vài ngày… Việc này tốt lắm!” Nàng ravẻ thoải mái mà nói. Cho đến nay, Vân Nhu là nhân vật mà hai người bọnhọ tránh nhắc đến.

    Cố Vân Dã nở nụ cười châm chọc, “Chỉ sợ không tốt đẹp như em tưởng! Côấy trở về một mình. Sau khi về nhà lại nhốt mình trong phòng khóc lớnkhông ăn cơm cũng không uống nước.” Trong giọng nói của hắn che dấu sựtức giận ngấm ngầm nhưng vẫn nghe ra được nồng đậm thân thiết và đaulòng.

    “Ôi..” Mạc Vũ Thường hoàn toàn sợ ngây người. “Tại sao có thể như vậy?”

    Cố Vân Dã phiền não vuốt tóc. “Anh phải về nhà ngay, hiện tại chỉ có anh mới khuyên bảo được cô ấy.” Nói xong hắn cũng không liếc mắt nhìn nàngmột cái, tự lấy áo khoác vội vàng bước ra khỏi cửa.

    Phịch, tiếng cửa đóng lại vang lên. Mạc Vũ Thường chấn động một chút rồi chậm rãi hồi phục lại tinh thần. Không hiểu vì sao, giờ phút này nàngcảm thấy lạnh lẽo, cả người bắt đầu khẽ run. Không có việc gì, nàng tựnói với bản thân, hắn chỉ trở về an ủi Vân Nhu thôi, bọn họ trong lúc đó sẽ không có việc gì.

    Tuy cực lực an ủi bản thân nhưng lòng nàng vẫn hoảng loạn. Chẳng lẽ cuộc sống hạnh phúc như mộng này đã kết thúc? Chuyện nàng sợ hãi nhất cuốicùng vẫn xảy ra…

    Đêm nay, Mạc Vũ Thường hoàn toàn mất ngủ!

    * * *

    Khoảng hơn một tuần nay Mạc Vũ Thường không gặp Cố Vân Dã.

    Trong tuần này mỗi đêm, nàng đều một mình ở nhà ngay cả ban ngày ở côngty nàng cũng không gặp được hắn. Nàng không khỏi lo lắng nghĩ ngợi, tình trạng của Vân Nhu có nghiêm trọng không? Nàng muốn tìm người hỏi rõnhưng lại không biết hỏi ai. Toàn công ty từ trên xuống dưới, có ai biết rõ tình cảnh của gia đình họ Cố hiện tại?

    “Hey, cháu đang suy nghĩ gì vậy? Suy nghĩ đến xuất thần!” Một giọng nữkhàn khàn đột nhiên vang lên bên tai Mạc Vũ Thường khiến nàng tỉnh lạitrong trầm tư.

    Mạc Vũ Thường ngẩng đầu lên, thì ra là Thẩm Hồng. “Không có gì!” Nàngcúi đầu tránh ánh mắt dò xét của Thẩm Hồng, trên mặt cũng cố trưng ramột nụ cười thoải mái.

    “Đừng định nói dối cô! Cháu là người rất thành thật, trong lòng cóchuyện gì sẽ hiện rành rành trên mặt.” Thẩm Hồng dùng cặp mắt nhìn rõtình đời không bỏ sót người nào của mình nhìn Mạc Vũ Thường, trong giọng nói đầy vẻ thân thiết. Mạc Vũ Thường chột dạ cúi đầu, hai tay nắm chặt, không nói lời nào.

    “Nếu cô đoán đúng, thì người cháu đang suy nghĩ đến chính là ông chủ của chúng ta – Cố tiên sinh!” Trong lời nói của Thẩm Hồng, sự khẳng địnhnhiều hơn nghi ngờ. Hai mắt bà từ đầu đến cuối nhìn Mạc Vũ Thường, trênmặt không có một biểu hiện gì dù rất nhỏ.

    Lời của bà làm Mạc Vũ Thường bỗng dưng ngẩng đầu lên, hai mắt mở to nhìn bà. “Cô… cô làm sao biết được?”

    Thẩm Hồng không khỏi mỉm cười, “Bữa tiệc đêm trước, cô đã cảm thấy haingười có chút không bình thường. Nhưng toàn bộ sự tình là như thế nào,cô cũng không biết, cháu tình nguyện nói cho cô nghe sao?” Bà quan tâmhỏi.

    Mạc Vũ Thường khép hờ mắt, chậm rãi lắc đầu.

    Thẩm Hồng thở dài một hơi, “Cháu không nói, cô cũng không miễn cưỡng.Theo cô biết thì Cố tiên sinh đã một tuần nay không đến công ty. Nghenói chuyện hôn nhân em gái của anh ta có vấn đề, vì chuyện này anh tagiao việc công ty cho La tiên sinh tạm thời xử lý.” Bà vừa nói vừa quansát phản ứng của Mạc Vũ Thường.

    Lời nói của Thẩm Hồng không nghi ngờ gì làm tăng thêm sự lo lắng cùng sợ hãi trong lòng Mạc Vũ Thường. Nàng và Vân Nhu từ lâu đã không liên lạc, nhưng dù sao cũng là bạn tốt từ nhỏ đến lớn, giờ phút này trên mặt nàng tràn ngập vẻ lo âu hoảng sợ.

    Nhìn dáng vẻ của nàng, Thẩm Hồng cảm khái lắc đầu đề nghị. “Nếu cháuthật sự lo lắng như vậy, sao không tự mình điện thoại hỏi cho rõ ràng?”

    Sắc mặt Mạc Vũ Thường trắng bệch, trầm mặc lắc đầu.

    “Thực là bó tay với cháu! Tính tình chịu đựng của cháu thế này sớm hay muộn gì cũng mệt chết.” Thẩm Hồng đau lòng nhìn nàng.

    Mạc Vũ Thường nở nụ cười mong manh, nói sang chuyện khác. “Cô tìm cháu có chuyện gì?”

    Thẩm Hồng bỗng dưng vỗ trán. “Cháu không hỏi thì suýt nữa cô quên mất, cô muốn nói là cơ hội của cháu đến rồi!”

    “Cơ hội gì ạ?” Mạc Vũ Thường không hiểu gì cả.

    Thẩm Hồng vội vàng ngồi xuống, bắt đầu thao thao bất tuyệt nói: “Trangphục mùa đông mới năm nay của công ty tham gia Fashion Show đoạt giảinhất, trang phục áo cưới năm nay sẽ áp dụng phương thức thi đua, ai cũng có cơ hội. Cô nhớ cháu luôn luôn có tư tưởng độc đáo trong việc thiếtkế áo cưới.”

    Tin tức này làm cho đôi mắt u ám của Mạc Vũ Thường trong nháy mắt sánglên, nhưng lập tức lại tắt lịm. “Cháu vốn không có thời gian thực hiện.” Nàng có vẻ ảo não.

    “Việc này cháu cứ yên tâm, cô biết cháu bề bộn nhiều việc, việc thựchiện cứ giao cho cô xử lý, cháu chỉ cần giao bản vẽ thiết kế cho cô làđược.” Thẩm Hồng vỗ ngực cam đoan.

    Mạc Vũ Thường do dự hồi lâu cuối cùng gật đầu đáp ứng. Thiết kế áo cướithật sự là hứng thú của nàng, huống hồ có công việc đó có thể khiến nàng phân tâm không nghĩ đến Cố Vân Dã nữa.

    Một hôm, Mạc Vũ Thường thừa dịp không có việc, ở trong phòng nghỉ bắt đầu thiết kế.

    Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, phá vỡ sự chuyên chú của nàng vào bảnvẽ. “Mời vào!” Nàng lên tiếng. Trong lòng không nhịn được mơ tưởng người ngoài cửa có thể nào là Cố Vân Dã hay không?

    Cửa vừa mở ra, Mạc Vũ Thường ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt vừa bất ngờ lạithất vọng. “Anh…anh như thế nào tìm được đến đây?” Ngoài cửa chính làngười đã lâu không gặp Đường Ngạn Hào.

    “Anh…anh là trở về tìm Vân Nhu sao?” Nàng thử hỏi.

    Đường Ngạn Hào cười khổ, vẻ mặt có chút không được tự nhiên. “Bị em đoán đúng! Chính là anh cần sự hỗ trợ của em.”

    “Em…” Mạc Vũ Thường khó hiểu.

    “Anh đã đến nhà họ Cố nhưng bị Vân Dã đuổi ra ngoài.” Giọng nói của anh ta mang nhiều chua sót.

    Mạc Vũ Thường thông cảm nhìn anh. “Anh và Vân Nhu rốt cục là có chuyện gì?”

    Mạc Vũ Thường hiểu biết gật đầu. “Em có thể giúp đỡ được gì sao?” Nàng quan tâm.

    Đường Ngạn Hào giật nhẹ tóc. “Anh…anh định nhờ em đi cùng anh đến nhà họ Cố một chuyến, em và họ là người quen biết cũ, họ chắc sẽ không cựtuyệt em đến thăm… Anh phải cùng Vân Nhu nói chuyện.” Vẻ mặt anh thỉnhcầu nhìn Vũ Thường.

    Mạc Vũ Thường chần chờ một hồi, trong lòng không ngừng tranh đấu, cuốicùng nàng gật đầu đáp ứng. Một phần là vì Đường Ngạn Hào, một phần là vì nàng. Đã hơn nửa tháng nàng không gặp Cố Vân Dã, trong lòng nàng thựcvô cùng nhớ hắn.

    “Bây giờ chúng ta đi đi!” Nàng có chút khẩn trương. Nói thực, nếu hànhđộng không đi đôi với lời nói, nàng sợ mình mất đi dũng khí sẽ thay đổichủ ý.

    (còn tiếp) Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:Hiện/Ẩn danh sách thành viên đã cám ơn 18-03-2011, 11:32 PM #44ly610_thanhnamSinh viên

    Tham gia ngày: Sep 2010Nơi Cư Ngụ: Nam Định, Việt NamBài gởi: 101Xin cảm ơn: 1,505Được cảm ơn 1,146 lần trong 98 bài Ch 8-3 (tiếp)

    Mạc Vũ Thường cùng Đường Ngạn Hào đi đến trước cửa lớn của nhà họ Cố,trong lòng nàng có chút bất an, mạch đập nhảy lên cực nhanh. Nàng vốnđịnh lùi bước, nhưng nhìn vẻ đáng thương, tiều tụy của Đường Ngạn Hàođành phải cứng rắn nhấn chuông cửa.

    Trong chốc lát, một người giúp việc tiến đến mở cửa rồi dẫn bọn họ đi qua sân vườn vào phòng trong.

    Đến cửa phòng khách, tiếng cười trong trẻo dễ nghe từng đợt từ trongphòng vẳng ra, Mạc Vũ Thường và Đường Ngạn Hào liếc mắt nhìn nhau rồihiểu ý cùng cười. Bởi vì chủ nhân của tiếng cười kia chính là Vân Nhu,như vậy hiện tại tâm tình của nàng đã tốt hơn.

    Mạc Vũ Thường vừa bước vào phòng khách đã bị hoàn cảnh trước mắt làmsửng sốt. Vân Nhu nhỏ nhắn yêu kiều đang ngồi trong lòng Cố Vân Dã cườiđùa. Vẻ mặt Cố Vân Dã lúc này dung túng thương yêu mà nàng chưa bao giờnhìn thấy. Trong nháy mắt lòng nàng co lại, đau giống như bị kim châm.Nàng kinh ngạc nhìn hai người, cổ họng cứng lại không nói ra được tiếngnào.

    Dường như cảm nhận được có người vào, phút chốc ánh mắt Cố Vân Dã chuyển sang hướng Mạc Vũ Thường, đôi mắt vốn đang cười nháy mắt tắt nhanh, lộra vẻ không hài lòng. “Em đến đây làm gì?” Hắn sắc bén hỏi.

    Lời nói lãnh đạm không mang theo một chút cảm tình nào khiến tim Mạc VũThường thoáng chốc lạnh đi, nhưng một câu nói cũng không thốt ra được.

    “Là tôi nhờ cô ấy giúp dẫn tôi đến đây.” Đường Ngạn Hào từ phía sau MạcVũ Thường đi ra, vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc nhìn Cố Vân Dã.

    Ánh mắt sắc bén của Cố Vân Dã quét qua hai người. “Nơi này không chàođón các người, lập tức đi ngay.” Một tay hắn choàng qua vai Cố Vân Nhugiống như bảo vệ.

    Lời nói của hắn làm trái tim Mạc Vũ Thường tổn thương, nàng không khỏiảm đạm gục đầu, thì ra một tháng yêu thương mật ngọt vừa qua chỉ vìtrong lòng hắn nhớ nhung Cố Vân Nhu, nàng chỉ là một người thay thế, đối với hắn mà nói không có ý nghĩ đặc biệt gì.

    “Tôi không đi, tôi muốn cùng Vân Nhu giải thích rõ ràng rồi dẫn nàngvề.” Đường Ngạn Hào kiên định đối diện với Cố Vân Dã, không hề lưu ý đến Mạc Vũ Thường trầm mặc, hoảng hốt bên cạnh.

    “Em và anh không có gì để nói… Anh … anh thật quá đáng, về Đài Loan mộtlúc là đến tìm Mạc Vũ Thường, anh đối với cô ấy còn vấn vương chưa dứttình.” Cố Vân Nhu nghẹn ngào nói.

    Cố Vân Dã bên cạnh nhìn thấy không khỏi phiền não, sao lại trở thành như vậy? Hắn vốn là định làm cho Vân Nhu nguôi giận rồi mới cho Đường NgạnHào gặp nàng để hai người nói chuyện, lúc này mọi việc đã trở nên phứctạp rồi. Cái tên Đường Ngạn Hào này lại xuất hiện cùng Mạc Vũ Thường,không nghi ngờ gì là đổ dầu vào lửa. Đang buồn bực, hắn lấy mắt trừngMạc Vũ Thường, nàng không có việc gì chạy đến đây gây ra chuyện này đây.

    Lời lên án của Cố Vân Nhu đã làm Mạc Vũ Thường đang ngây ngốc thức tỉnhlại, nàng ngẩng đầu lên lại chạm phải ánh mắt trách cứ của Cố Vân Dã,trái tim lại càng đau. “Vân Nhu cậu hiểu lầm rồi! Anh Đường đến tìm mình là vì anh ấy sợ không được cho vào một lần nữa. Anh ấy thật sự là quantâm, yêu thương cậu.” Nén đau lòng, nàng cố gắng giải thích giúp ĐườngNgạn Hào.

    Ánh mắt Cố Vân Nhu trong phút chốc dừng lại trên người Mạc Vũ Thường,đôi mắt trong suốt chỉ thấy sự căm tức và ghen ghét, hoàn toàn mất đi sự ấm áp thân ái ngày xưa, Mạc Vũ Thường không khỏi kinh hoàng lui lại một bước.

    “Không cần cậu xen vào việc của người khác, biết không? Tôi cãi nhau với anh ấy cũng chính là vì cậu.” Vẻ mặt Cố Vân Nhu phức tạp nhìn Mạc VũThường, nàng biết rõ Mạc Vũ Thường là vô tội nhưng vẫn không nhịn đượctrách móc nặng nề.

    Mạc Vũ Thường khiếp sợ không hiểu chuyện gì liếc nhìn Đường Ngạn Hào thì thấy mặt hắn đỏ bừng.

    “Vân Nhu, chỉ là một câu ghen ngợi vô tâm, em vì sao lại khiến mọi việc phức tạp như vậy?” Đường Ngạn Hào bất đắc dĩ giải thích.

    “Đủ rồi.” Cố Vân Dã đột nhiên hét lớn, vẻ mặt tối tăm không kiên nhẫnnhìn Mạc Vũ Thường và Đường Ngạn Hào, “Mời các người đi về.” Hắn hạ lệnh tiễn khách.

    Mạc Vũ Thường co rúm lại, đang lúc muốn xoay người rời đi thì một tiếng nói nhu hòa vang lên.

    “Khoan đã!” Thì ra là nữ chủ nhân của nhà họ Cố – Lữ Thiến Dung.

    Mạc Vũ Thường sợ hãi chào hỏi. “Bác Cố, xin chào.”

    Lữ Thiến Dung nhìn nàng cười thân ái rồi mới chuyển hướng sang ĐườngNgạn Hào. “Ngạn Hào, con dẫn Vân Nhu vào phòng nói chuyện đi!”

    “Mẹ!” Cố Vân Nhu không tin được la to, chợt quay đầu sang nhìn anh trai xin giúp đỡ, “Anh hai!”

    Cố Vân Dã xoay mặt qua một bên, có vẻ trầm mặc chăm chú.

    Không được đáp lại, Cố Vân Nhu buồn bã xoay người đi vào trong phòng, Đường Ngạn Hào thấy thế vô cùng vui vẻ đi theo sau.

    Đợi Cố Vân Nhu và Đường Ngạn Hào đi khỏi, Lữ Thiến Dung đăm chiêu liếcnhìn Cố Vân Dã một cái. “Chính vì con chiều chuộng Vân Nhu nên nó mớitùy hứng không hiểu chuyện như vậy.” Bà tạm dừng một chút rồi nhìn thẳng Mạc Vũ Thường. “Vũ Thường thật sự là càng lúc càng xinh đẹp. Vân Dãgiúp mẹ tiếp đón Vũ Thường, mẹ đi xem bọn nó thế nào rồi.” Lữ Thiến Dung ra lệnh cho con xong lập tức rời khỏi phòng khách.

    Phòng khách to như vậy trong chốc lát chỉ còn lại Cố Vân Dã và Mạc Vũ Thường. Bốn phía yên tĩnh đáng sợ, dường như có thể nghe thấy thanh âm của hơithở. Đôi mắt âm u của Cố Vân Dã nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn không chớp làmcho tim nàng đập nhanh hơn. Nàng nghĩ hắn đang giận nàng vì nàng tự tiện vào nhà họ Cố mà không có sự cho phép của hắn.

    Mạc Vũ Thường khẩn trương nuốt nước miếng, đôi mắt to long lanh nướcnhìn hắn. “Em… em thực xin lỗi! Em biết là em không nên tới nhưng vì…anh Đường…anh..” Nàng lúng túng giải thích, hai tay giày vò chiếc váycủa mình.

    Lời chưa dứt, bỗng nhiên nàng đã rơi vào lòng Cố Vân Dã, đôi môi hồng đã bị hắn chặt chẽ bao phủ. Đôi môi hắn giận dữ cuồng nhiệt đòi hỏi chiếmlấy nàng, hành động bất thình lình như vậy hoàn toàn khiến Mạc Vũ Thường sợ hãi. Nơi này là nhà họ Cố! Hắn làm sao dám lộ liễu hôn nàng, chẳnglẽ không sợ người khác bắt gặp sao?

    Mạc Vũ Thường hơi giãy dụa, thân thể hắn giống như một lò lửa, vừa nónglại vừa phỏng, ôm chặt lấy nàng làm cho nàng gần như không thở nổi. Nàng trợn mắt lên, vẻ mặt mê man nhìn hắn, không hiểu mới vừa rồi hắn lạnhlùng tránh cứ, vì sao nháy mắt lại thay đổi nhanh như vậy. Chẳng lẽ …đây là sự trừng phạt của hắn đối với nàng?

    Sau một lúc lâu, Cố Vân Dã mới buông nàng ra. Đôi mắt tối tăm vì dụcvọng mãnh liệt nhìn nàng, hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cố gắngbình ổn lửa dục vọng đang hừng hực thiêu đốt trong lòng.

    Đã hơn nửa tháng nay, hắn chẳng những không có khả năng ngăn chặn sựtưởng nhớ đến nàng mà ngay cả khi vui vẻ nhất với Vân Nhu cũng khôngcách nào rời đi hoặc làm phai nhạt sự khát khao và thương nhớ của hắnđối với nàng.

    Mạc Vũ Thường thật cẩn thận nhìn vẻ mặt hắn, “Anh đang giận em sao?”Thấy hắn vẫn nhắm mắt không có phản ứng, lòng nàng lạnh đi. Cũng khótrách, nàng dẫn người đàn ông khác đến cướp đi người yêu thương nhất của hắn, nói như vậy hắn nhất định rất hận nàng. “Em không có ý đó, chỉ làanh Đường… anh ấy thật đáng thương… em không đành lòng…. Cho nên đànhphải..” Nàng thật đáng thương, nói năng lộn xộn, liều mạng giải thích,nàng không hề có ý muốn hắn phải khó chịu, đau khổ.

    Bỗng dưng Cố Vân Dã mở to mắt, bàn tay thật to che cái miệng nhỏ nhắncủa nàng. “Anh không có giận em.” Hắn nhẫn nại nói, cũng lập tức lấy tay mình ra.

    Mạc Vũ Thường khó hiểu nhìn hắn. “Nhưng… anh hẳn là giận lắm, em biết rõ anh thực yêu Vân Nhu lại còn dẫn anh Đường đến đây, lần này có lẽ là cơ hội duy nhất ông Trời dành cho anh…”

    Không đợi nàng nói xong, Cố Vân Dã gầm nhẹ một tiếng. “Nếu em không ngậm miệng lại, anh sẽ hôn em, hôn đến khi nào em không thở được mới thôi.”

    Mạc Vũ Thường kinh hoàng, cái miệng nhỏ nhắn phút chốc khép chặt, kích động nhìn xung quanh, sợ bị người khác nghe thấy!

    Cố Vân Dã kéo nàng với vẻ mặt giật mình lại ngồi trên ghế sô pha, ôm chặt nàng vào lòng.

    Mạc Vũ Thường quả thực giật mình nói không ra hơi. “Anh không sợ bị VânNhu thấy sao?” Nàng cố gắng giãy dụa miễn cưỡng nói được một câu.

    Cố Vân Dã mất kiên nhẫn gầm nhẹ: “Đừng nhắc đến Vân Nhu, em ngoan ngoãn ngồi yên cho anh, không được lộn xộn.”

    Mạc Vũ Thường nhìn vẻ mặt giận dữ của hắn, một chút cử động cũng khôngdám. Đối với câu nói vừa rồi của hắn, nàng thật sự không hiểu, bọn họlàm sao có khả năng không nhắc đến Vân Nhu? Vân Nhu từ đầu đến cuốichiếm lấy tim hắn ngăn cách hai người bọn họ. Mạc Vũ Thường vẻ mặt ảmđạm cúi đầu suy nghĩ.

    Cố Vân Dã lấy tay nâng cằm của nàng lên, không cho nàng lảng tránh. Hắnnhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Đã nhiều ngày như vậy, có nhớ anh không?”

    Dưới ánh mắt sáng ngời cực nóng của hắn, nàng chỉ có thể thành thật gật đầu.

    Cố Vân Dã hài lòng nở nụ cười. Hắn cúi người khẽ hôn lên mí mắt nàng,mũi nàng, môi nàng rồi mới chậm rãi di dời đến vành tai mượt mà trắngnõn như ngọc của nàng, nhẹ nhàng cắn cắn, hai tay cũng thành thật khôngkhách khí đưa lên bộ ngực mềm mại của nàng xoa nắn.

    Mạc Vũ Thường không nhịn được run rấy, khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõntrong nháy mắt như thoa một lớp phấn hồng. “Đừng.. sẽ bị người khác nhìn thấy.” Nàng run rẩy nói.

    Cố Vân Dã khẽ rên một tiếng, miễn cưỡng buông nàng ra. “Tối nay ở lạiđây ăn cơm, anh bảo chị Lưu sửa soạn phòng khách, em ở lại đây đêm nay.” Hắn khàn khàn ra lệnh, ám chỉ trong lời nói đã vô cùng rõ ràng.

    Mạc Vũ Thường cũng không vui, chỉ cảm thấy trong lòng nặng trịch, hắnmuốn là vì chính thân thể của hắn, cuối cùng nàng chỉ là tình nhân củahắn thôi! Nhưng giận nhất chính là bản thân nàng, bởi vì nàng không thểcự tuyệt yêu cầu của hắn.

    “Như vậy không tốt đâu… Nếu để cho Vân Nhu biết, thật không tốt!” Nàngmiễn cưỡng kháng cự, tiếng nói ngày càng nhỏ, thậm chí không thể nghethấy.

    Cố Vân Dã thâm tình chăm chú nhìn nàng, vươn tay cầm chặt lấy tay nàng.

    Mạc Vũ Thường theo phản xạ muốn rút tay về nhưng hắn lại lao theo không cho.

    Nàng ngẩng mạnh đầu lên nhìn hắn, hắn không nói nữa chỉ nhanh chóng đemtay nàng đặt lên ngực hắn, hai người chăm chú nhìn đối phương không mộttiếng động.

    Mạc Vũ Thường mê hoặc nhìn hắn, nàng bị hắn làm cho hồ đồ mất rồi.

    Lúc này Lữ Thiến Dung đang đứng ở đầu cầu thang, lẳng lặng nhìn cảnhnày, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc rồi lại vui mừng tươi cười.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Xử Nữ Và Các Cung Khác
  • Đọc One Shot Xử Nữ
  • Xem Bói Online Đàn Ông Cung Xử Nữ
  • Tính Cách Đàn Ông Cung Xử Nữ
  • Nhận Biết Cung Xử Nữ (Virgo
  • Trong Tình Yêu, Kẻ Thù Của Người Đàn Ông Là Cả Thiên Hạ Còn Kẻ Thù Của Phụ Nữ Lại Là Người Đàn Ông

    --- Bài mới hơn ---

  • Cuộc Đời Của 12 Cung Hoàng Đạo Sau Kết Hôn (P2)
  • Thiên Bình Qua Các Ngày Sinh ( Phần 3 )
  • Vì Tôi Là Thiên Bình
  • Blog 4 : Bói Tình Yêu Giữa Thiên Bình Và Các Cung?
  • Nữ Giới Thuộc 3 Cung Hoàng Đạo Này Nhan Sắc Và Trí Tuệ Cực Cao Khiến Đàn Ông Thần Hồn Điên Đảo
  • Đàn ông: (nhắn tin với vẻ mặt đầy tự tin và tràn ngập niềm hạnh phúc) Hôm nay anh chắc chắn có mặt lúc 20h30, hãy tin anh!

    Yếu tố ngoại cảnh: (nói với Đàn ông) Gớm, hôm nay đến sớm hẳn 1 tiếng cơ à? Định rình mò đánh ghen hay gì?

    Đàn ông: Không phải tại cái đồ chọc gậy bánh xe nhà ông thì tôi đâu có phải khổ thế, thôi qua hàng nước bắn bi thuốc lào nâng cao thể chất, tăng hệ miễn dịch, đẩy lùi Cô-vít bạn ơi.

    Yếu tố ngoại cảnh: Cô-vít là con nào, nghe quen thế? Tối qua tôi thấy nàng lẩm bẩm trong mơ là rủ bạn nàng đi đánh ghen ông với con bé nào có vòng một như đôi ốc-vít trên mạn Hoàng Quốc Việt đấy.

    Đàn ông: Ui thật á, thể nào hôm nay tự nhiên giận dỗi tôi mãi, bảo tôi làm gì sai mà không dám nhận. Giờ này thì chỉ có Cô-vít – En-nờ cô-vi 2 làm cả thế giới hoang mang thôi chứ tôi thì có quen con ốc con ếch nào đâu. Thế là tôi lại phải cuống quít xin lỗi rồi rủ đi ăn Go-gi xong đi lên phố cho hạ hỏa.

    Yếu tố ngoại cảnh: Xóa Tinder, unfollow Instagram mấy em đi cho đỡ nhột bạn ạ.

    Đàn ông: Ô, sao lại phải xóa? Tôi làm gì sai đâu mà phải xóa? Ngắm nhìn cái đẹp cũng là cái tội à?

    Yếu tố ngoại cảnh: Suỵt…nói bé thôi, phụ nữ họ thính lắm. Mà ông cũng phải hiểu một điều, trên đời này, ngoài tôi ra, cánh đàn ông các ông chả thể đổ tội cho ai được hết. Không tin ông cứ nghe Chi-pu hát thử thì biết.

    Đàn ông: Ờ…có lẽ vậy (bắn một bi thuốc lào rồi thở ra làn khói quện theo “đạo lý” của yếu tố ngoại cảnh). Đôi khi chỉ là để thỏa mãn sở thích ngắm nhìn vẻ đẹp của thế gian này mà không biết bao lần tôi đổ tội cho ông về cái vụ Instagram cứ suggest mấy em chân dài ngực nở, làm tôi “lỡ tay” theo dõi…

    Yếu tố ngoại cảnh: (thở dài) Trăm năm Kiều vẫn là Kiều, đàn ông thích gái là điều hiển nhiên…

    Đàn ông: Thơ văn hay đấy. (quay sang chị hàng nước) Cho em cốc vối đặc nhiều đá chị ơi.

    20h30 – với cái bụng chưa ăn gì sôi cồn cào vì uống 3 cốc vối đặc tại quán nước trước cổng nhà nàng:

    Đàn ông: (nhắn tin) Yêu ơi, anh tới rồi.

    Đàn ông: (nghĩ thầm) “Thôi bỏ m* rồi” (nhắn tin) Ok bae.

    Yếu tố ngoại cảnh: Thôi, cái tầm này thì bạn tin tôi. Ra đá tạm cái bánh mì đi không tí lại hạ đường huyết.

    Đàn ông: Ông dơ hơi à, tí đi ăn bây giờ, mà nàng bảo chờ thêm có 30 phút.

    Yếu tố ngoại cảnh: Bạn ơi, bạn không nghe tôi là bạn dở rồi. Tôi vừa nghe ngóng thông tin từ máy sấy tóc, tủ quần áo với bên bộ phận trang điểm là quy trình để từ “mới gội đầu xong” cho tới “tự tin dạo phố” của cô nàng rơi vào tầm 1 tiếng 30 phút có lẻ cơ.

    Đàn ông: Thôi, ông lại người chơi hệ “phóng” rồi, làm gì đến mức đấy. Tôi cả tắm gội, vuốt keo, là quần áo cũng 30 phút là nhiều, cùng lắm nàng cũng 45 phút thôi, chờ được. Không tí đi ăn buffet xót tiền lắm.

    Yếu tố ngoại cảnh: Đúng tuổi trẻ chưa trải sự đời…

    21h00 – người đàn ông tội nghiệp say nước vối yếu ớt gọi điện:

    Phụ nữ: Từ từ, em chưa xong.

    Phụ nữ: Đã bảo chưa xong mà, anh lằng nhằng thế nhỉ, đợi tí nữa đi. Em đang thay đồ. (tắt máy)

    Yếu tố ngoại cảnh: Xuân Diệu có nói: “Yêu là chết trong lòng một ít”. Còn đói thì chết người đấy bạn à…

    Đàn ông: Đã chết quái đâu, thôi chờ vậy…

    21h30 – với bộ mặt xám ngoét như tiết trời mùa đông cùng đôi môi tím tái như 2 con đỉa mọng máu, chàng trai thều thào gọi điện cho nàng thơ của mình:

    Phụ nữ: Em em cái gì, có tí mà giục như giục tà.

    Đàn ông: Em đã xong chưa? Có biết mấy giờ rồi không?

    Phụ nữ: Chưa xong là chưa xong, cứ làu bà làu bàu. Xong thì người ta xuống. (tắt máy)

    Đàn ông: Hôm nay lại bước chân trái ra đường rồi…

    Yếu tố ngoại cảnh: Cá không ăn muối cá ươn, cứ ngồi chờ gái, có ngày rục xương…..

    22h15 – kett….cánh cổng mở ra….một cô gái vô cùng xinh đẹp với chân váy hồng nhạt ngắn, chân đi đôi Louboutin 5cm cùng tone màu cùng đôi môi đỏ mọng cuốn hút xuất hiện. Đập vào mắt nàng là một khuôn mặt đã bị blend màu và phô-tô-sốp lỗi như cái cách mà người ta trêu đùa nhau trên group facebook “Hội photoshop có tâm” của chàng trai:

    Phụ nữ: Làm gì mà trông mặt gớm chết.

    Đàn ông: Chờ em đến héo mòn… (cười trừ)

    Phụ nữ: À, lại thích ra vẻ khổ sở hả.

    Đàn ông: Không có, chả là nãy chờ em lâu quá mà chưa ăn gì, anh có uống cốc nước vối, giờ vừa đói vừa say nước vối nên mặt nó như vậy.

    Phụ nữ: Ô, thế ai bắt anh uống nước vối? Sao không mua chai nước khoáng mà uống?

    Đàn ông: Anh nào có biết phải chờ em gần 2 tiếng đồng hồ đâu…

    Phụ nữ: À, thế ra tôi mất công trang điểm, ăn diện để đi chơi với anh, để cho anh nở mày nở mặt, xong bây giờ lại là lỗi của tôi à?

    Đàn ông: (giọng nhỏ dần) Em có thể làm điều đó sớm hơn mà?

    Phụ nữ: Anh nghĩ tôi không bận chắc? Ai sẽ thay tôi dọn nhà? Ai sẽ thay tôi giặt đồ? Ai sẽ thay tôi nấu cơm? Anh nghĩ tôi lúc nào cũng rảnh để anh gọi là tôi đi chơi với anh luôn được ấy?

    Đàn ông: Thì em có thể lùi lịch xuống mà, hoặc có thể hẹn anh là chỉ đi chơi thôi, tới giờ anh vẫn chưa được ăn gì nè…(lý nhí)

    Phụ nữ: Anh tưởng tôi được ăn rồi chắc? Anh cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân mình thôi nhỉ?

    Đàn ông: Ý của anh là, nếu em thấy công việc quá nhiều, không thể đi sớm, em có thể hẹn anh đi vào buổi khác. Chứ bây giờ 10h30, 11h đêm rồi thì làm gì có cái gogi nào mở cửa….

    Phụ nữ: Thế từ nãy đến giờ anh trách móc tôi đủ chưa? Bây giờ tôi sai phải không? Tôi sai vì tôi muốn làm đẹp cho bản thân mình, muốn đẹp cho anh ngắm, cho anh hãnh diện. Tôi sai vì tôi phải lo việc nhà cho gia đình tôi nên không thể đúng giờ với anh. Tôi sai vì không biết nghĩ cho anh. Vừa ý anh chưa? Thôi, không có đi đứng gì hết. Anh về đi (quay ngoắt, đóng cửa đi vào nhà, thả chó tiễn khách)

    Đàn ông: Ấy thôi chết, anh xin em, anh lỡ lời… Em ơi….em….

    (Ảnh đi ăn cắp, chỉ mang tính chất minh họa)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đi Tìm Cung Hoàng Đạo Hợp Với Thiên Bình Trong Từng Lĩnh Vực ⋆ Starsworld
  • Vietnamese Orphanage Where Jolie Adopted Son Pax Want Her To Visit
  • Khu Vườn Mộng Mơ Của Thiên Bình
  • Không Có Chuyện Giả Vờ Lạnh Lùng, Thiên Bình Đã Lạnh Lùng Thì Chẳng Còn Ai Bằng
  • Anh Ấy Có Thể Lừa Dối Bạn Như Thế Nào Dựa Trên Dấu Hiệu Hoàng Đạo Của Anh Ấy / Yêu
  • Kẻ Thù Trong Tình Yêu Của 12 Chòm Sao Nam

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chap 1: Thế Giới Của Chúng Ta
  • Tâm Trạng Và Cảm Xúc Của 12 Chòm Sao Khi Lần Đầu Có Người Yêu
  • Phản Ứng Khi Có Em Bé Của 12 Chòm Sao Hoàng Đạo
  • Tính Cách Của 12 Chòm Sao Nữ
  • Những Bí Mật Của 12 Chòm Sao Nữ 2022
  • 12 chòm sao nam ghét nhất người như thế nào trong tình yêu nhỉ? Blog tâm sự sẽ bật mí cho bạn kẻ thù trong tình yêu của 12 chòm sao nam ngay sau đây!

    Bạch Dương (21/3 – 19/4):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Thần Nông, bởi vì cô ấy là người luôn tỏ ra hung dữ và thiếu tôn trọng.

    Kim Ngưu (20/4- 20/5):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Nhân Mã, bởi vì cô ấy hay làm tổn thương người khác và thiếu tinh thần học hỏi.

    Song Tử (21/5 – 21/6):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Ma Kết bởi cô ấy dễ đánh mất lợi thế của bản thân và thiếu chắc chắn trong mọi việc.

    Cự Giải (22/6 – 22/7):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Bảo Bình bởi cô ấy có muốn lấy lòng Cự Giải như thế nào thì cũng đều vô ích.

    Sư Tử (23/7 – 22/8):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Song Ngư, bởi nàng này hay nhõng nhẽo làm mình làm mẩy, không sống nguyên tắc.

    Xử Nữ (23/8 – 22/9):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Bạch Dương bởi nàng này thích làm chủ gia đình, thích nắm quyền trong tay.

    Thiên Bình (23/9 – 22/10):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Kim Ngưu bởi vì cô ấy quá lãng mạn.

    Thần Nông (23/10 – 21/11):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Song Tử, bởi vì cô ấy luôn ngược lại 180 độ với Thần Nông.

    Nhân Mã (22/11 – 21/12):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Cự Giải, bởi nàng ấy luôn nằm trong tầm kiểm soát của bố mẹ, không thể thoát ra được.

    Ma Kết (22/12 – 19/1):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Sư Tử bởi cô ấy quá mạnh mẽ.

    Bảo Bình (20/1 – 18/2):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Xử Nữ bởi cô ấy không có mắt thẩm mỹ, tầm thường, nhỏ mọn, nói nhiều.

    Song Ngư (19/02 – 20/03):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Thiên Bình vì cô này quá khiêm tốn, hay đặt bản thân quá thấp dưới mức cần thiết.

    Theo Zingnews

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tình Yêu Của 12 Chòm Sao Nam Năm 2022
  • Truyện 12 Chòm Sao) Khúc Hát Ngàn Năm Chương 5
  • Đọc Truyện (12 Chòm Sao) Khúc Hát Ngàn Năm
  • ‘khắc Họa’ Mặt Tối Của 12 Chòm Sao Nam
  • Tiêu Chí Tìm Người Yêu Của 12 Chòm Sao Nam
  • Ai Là Bạn, Kẻ Thù, Người Yêu Của 12 Cung Hoàng Đạo?

    --- Bài mới hơn ---

  • 12 Cung Hoàng Đạo: Tình Yêu Của Cung Sư Tử
  • Chap 1: Môi Trường Mới
  • 12 Cung Hoang Dao Vuong Quoc Tren May Cau Truyen Phep Thuat Chap 4 Chuyen Ve Nhung Chiec Xe
  • Trong Tình Yêu » Cung Hoàng Đạo
  • Đi Tìm 3 Cung Hoàng Đạo Có Vẻ Đẹp Sắc Nước Hương Trời
  • Bạch Dương:

    – Tri kỷ: Bảo Bình, Xử Nữ

    – Bạn tốt: Song Ngư, Thiên Bình

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Bạch Dương, Ma Kết

    – Người yêu: Kim Ngưu, Sư Tử

    – Trái tính: Song Tử

    – Hợp tính: Nhân Mã

    Kim Ngưu:

    – Tri kỷ: Bạch Dương, Nhân Mã

    – Bạn tốt: Kim Ngưu, Thiên Yết

    – Bạn thân: Ma Kết

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Song Tử, Xử Nữ

    – Người yêu: Song Ngư, Thiên Bình

    – Trái tính: Bảo Bình

    – Hợp tính: Sư Tử

    Song Tử:

    – Tri kỷ: Song Ngư, Thiên Yết

    – Bạn tốt: Kim Ngưu, Nhân Mã

    – Bạn thân: Sư Tử

    – Bạn bè: Song Tử

    – Kẻ thù: Bảo Bình, Xử Nữ

    – Người yêu: Bạch Dương, Thiên Bình

    – Trái tính: Cự Giải

    – Hợp tính: Ma Kết

    Cự Giải:

    – Tri kỷ: Bạch Dương, Sư Tử

    – Bạn tốt: Bảo Bình, Xử Nữ

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Song Tử, Ma Kết

    – Người yêu: Song Ngư, Nhân Mã

    – Trái tính: Kim Ngưu

    – Hợp tính: Thiên Bình

    Sư Tử:

    – Tri kỷ: Bạch Dương, Xử Nữ

    – Bạn tốt: Cự Giải, Nhân Mã

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Kim Ngưu

    – Kẻ thù: Song Ngư, Thiên Bình

    – Người yêu: Song Tử, Sư Tử

    – Trái tính: Bảo Bình 

    – Hợp tính: Ma Kết

    Xử Nữ:

    – Tri kỷ: Kim Ngưu, Nhân Mã

    – Bạn tốt: Song Ngư, Xử Nữ

    – Bạn thân: Thiên Bình

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Bảo Bình, Sư Tử

    – Người yêu: bạch Dương, Ma Kết

    – Trái tính: Song Tử

    – Hợp tính: Thiên Yết

    Thiên Bình:

    – Tri kỷ: Song Ngư, Sư Tử

    – Bạn tốt: Bạch Dương, Nhân Mã

    – Bạn thân: Thiên Bình

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Bảo Bình, Thiên Yết

    – Người yêu: Song Tử, Xử Nữ

    – Trái tính: Kim Ngư

    – Hợp tính: Ma Kết

    Thiên Yết:

    – Tri kỷ: Song Ngư, Xử Nữ

    – Bạn tốt: Bạch Dương, Sư Tử

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Kim Ngưu, Nhân Mã

    – Người yêu: Song Tử, Thiên Bình

    – Trái tính: Bảo Bình

    – Hợp tính: Ma Kết

    Nhân Mã:

    – Tri kỷ: Bảo Bình, Xử Nữ

    – Bạn tốt: Cự Giải, Ma Kết

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Song Ngư

    – Kẻ thù: Bạch Dương, Thiên Bình

    – Người yêu: Kim Ngưu, Sư Tử

    – Trái tính: Song Tử

    – Hợp tính: Nhân Mã

    Ma kết:

    – Tri kỷ: Bạch Dương, Nhân Mã

    – Bạn tốt: Cự Giải, Sư Tử

    – Bạn thân: Thiên Bình

    – Bạn bè: Kim Ngưu

    – Kẻ thù: Song Tử, Thiên Yết

    – Người yêu: bảo Bình, Xử Nữ

    – Trái tính: Song Ngư

    – Hợp tính: Ma Kết

    Bảo Bình:

    – Tri kỷ: Cự Giải, Nhân Mã

    – Bạn tốt: Song Ngư, Sư Tử

    – Bạn thân: Ma Kết

    – Bạn bè: Bạch Dương

    – Kẻ thù: Kim Ngưu, Xử Nữ

    – Người yêu: Bảo Bình, Thiên Bình

    – Trái tính: Song Tử 

    – Hợp tính:Thiên Yết

    Song Ngư:

    – Tri kỷ: Bảo Bình, Thiên Bình

    – Bạn tốt: Song Ngư, Xử Nữ 

    – Bạn thân: Thiên Yết

    – Bạn bè: Cự Giải

    – Kẻ thù: Bạch Dương, Sư Tử

    – Người yêu: Kim Ngưu, Nhân Mã

    – Trái tính: Song Tử

    – Hợp tính: Ma Kết

    Nguồn: Youtube

    --- Bài cũ hơn ---

  • Chiến Binh Âm Nhạc
  • Hoàn Châu Cách Cách Phần 2
  • Top 12 Màu Sắc Đầm Công Sở Đem Lại May Mắn Cho 12 Cung Hoàng Đạo
  • Đọc Truyện 12 Cung Hoàng Đạo Là Ai Trong Robo Trái Cây (Fruity Robo)
  • Biệt Đội Big Hero 6
  • Đọc Chap 17: Kẻ Thù Lớp 10A1

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Chương 36 Của Truyện 12 Chòm Sao Xuyên Không Cập Nhật
  • Đọc Truyện 12 Chòm Sao Và Em Mãi Là Bảo Bối Của Tôi
  • 12 Chòm Sao, Thiên Đường Và Ác Quỷ Anh Chọn Cái Nào? Chap1: Khu Rừng Kì Bí
  • Đọc Chương 15 Của Truyện 12 Chòm Sao Và Những Chuyện Linh Tinh Cập Nhật
  • Đọc Chương 6 Của Truyện 12 Chòm Sao Và Vùng Đất Phép Thuật Cập Nhật
  • – Ai nói xấu gì bên lớp tôi sao?

    Từ ngoài cửa có một bà cô bước vào, mặt thì chát đống son đống phấn, quần áo thì mặc cái váy hở ngắn cũn cỡn, cổ váy thì khoét sâu lộ ra gần hết ngực, chân thì đi giày cao gót.

    ” Bà này đi dạy học hay đi bar vậy trời? ” – Pov 10A1

    – Hử? Tụi lớp em có nói gì bên lớp chị đâu, chỉ là đang chỉ một vài tuyệt chiêu để khi đi dự tiệc mặc đồ không quá lố ấy mà. – Cô Cẩm Tú cười hiền hướng về phía bà cô ngoài cửa.

    Tuy nhìn cô Tú thân thiện vậy thôi chứ trong lòng cô là đang rủa cái bà già 40 tuổi rồi mà vẫn mặc hở hang như trẻ 20 a.

    – Vậy sao? Dù cô có nhắc nhở bọn nó như thế nào thì cũng đâu có thể mặc đẹp sánh bằng lớp tôi chứ. Hố hố hố! – Bà cô đứng ngoài cửa đưa tay lên miệng cười, quay ra phía cửa đi về lớp của mình.

    3′ sau khi bà cô kia đi……….

    – Cô ơi cô, bả là ai mà xấu quá vậy? – Nhân Mã lên tiếng hỏi.

    – Đã già gần 50 tuổi rồi mà còn mặc hở hang như thế nữa, bà già đó là muốn khoe cho ai xem vậy trời. – Thiên Bình bĩu môi nói.

    Thiên Bình là người có gu thẩm mĩ rất cao. Nếu mà ai đó đã bị Thiên Thiên chê đến như vậy rồi thì cũng phải biết trong mắt người khác bà cô đó xấu xí như thế nào rồi đấy.

    – Bà ta là Nhu Ly, giáo viên chủ nhiệm bên lớp 10A2.

    – Bây giờ mới thấy, cái lớp đó từ giáo viên cho đến học sinh hợp nhau thật đấy. – Song Tử gật gù nhìn ra ngoài cửa.

    – Cô chỉ là muốn mấy đứa nổi bật hơn lớp đấy thôi, để bên lớp đó bớt kiêu căng đi.

    – Trời ơi! Cô quên lớp mình có ai rồi hả cô. Thằng Thiên Bình vẫn còn ngồi đây thì cô lo cái gì chứ. – Bạch Dương lên tiếng.

    – Đúng rồi ha. Cô sẽ tin vào mấy đứa lần này vậy. Bây giờ mấy đứa tan học đi. – Cô Cẩm Tú nghe vậy thì cười tươi rói, đứng lên cầm chiếc túi của mình đi ra ngoài.

    – À! Tình cảm hai đứa dạo này thế nào rồi, có tiến triển hơn gì không? – Bà Trúc Nữ ngồi xuống đối diện với Giải, tò mò hỏi cậu.

    – À thì……… / Mẹ! Mẹ lại hỏi linh tinh cái gì vậy hả? – Nhân Mã phụng phịu đi xuống.

    – Ối trồi ôi! – Bà Trúc Nữ bất ngờ kêu lên.

    Còn Cự Giải ngồi trên ghế mắt mở to nhìn Mã.

    – Mẹ làm gì mà phản ứng thái quá vậy hả? – Nhân Mã đỏ mặt nắm chặt lấy chiếc túi trong tay.

    Bộ đồ của Mã nè:

    Giải luôn nè:

    – Con gái của mẹ biết yêu rồi hay sao mà diện váy vậy?

    – Yêu…..y…..e….yêu gì chứ…….. Đi nào. – Nhân Mã ấp úng nói, tay kéo Cự Giải đứng dậy rồi nhanh chóng đi ra ngoài cửa.

    Bên ngoài:

    – Anh nhìn cái quái gì vậy hả? Nếu thấy xấu thì nói luôn đi, đừng có mà nhìn. – Nhân Mã bực bội nạt Cự Giải một tiếng.

    Tại từ nãy giờ đã ra tới ngoài rồi mà Cự Giải mắt vẫn chăm chăm nhìn cô a. Đương nhiên là khiến cho cô khó chịu rồi.

    – Không phải. – Cự Giải vội vàng thanh minh.

    – Hử? – Nhân Mã nghi ngờ nhìn chăm chăm Giải.

    – Em đẹp lắm. – Cự Giải cúi xuống gần tai Mã thì thầm, song, anh bước đến bên xe.

    Nhận được hành động của Giải, Nhân Mã lại một phen đỏ mặt. Cô đâu có nghĩ là Cự Giải sẽ bạo như thế đâu chứ, tại nhìn anh ta trông hiền lắm mà. Nhưng mà lúc đó………….ánh sáng chiếu vào anh ta khiến anh ta trông đẹp trai thật…………Ahhhh! Mày đang nghĩ cái quái gì vậy Mã. Mày phải tỉnh lại ngay, tỉnh lại ngay. Đời nào mà mày lại đi khen một thằng con trai khác đẹp chứ. Cô lắc đầu nguầy nguậy, hai tay vỗ bôm bốp lên má để khiến cho mình tỉnh mộng. Nhưng đang vỗ đến cái thứ ba thì tay cô bỗng bị ai đó nắm lại.

    – Đừng vỗ nữa, sẽ đau đó. – Cự Giải buông tay Mã ra, lấy tay mình xoa xoa hai má cô.

    – Ể…….à…..ừ…..

    – Đi. – Cự Giải cười nhẹ, kéo lấy tay đưa Mã lên xe.

    Tại khu vui chơi Hideland:

    * Cạch *

    – Woa! Đến rồi, đến rồi. – Nhân Mã vui vẻ mở cửa xe chạy xuống.

    – Cẩn thận một chút, không sẽ ngã đó. – Cự Giải đi xuống xe nhắc nhở.

    – Không sao đ……Ah!

    – Sao không? – Cự Giải lo lắng đi đến đỡ Mã dậy.

    – Không sao. – Nhân Mã lắc đầu, vịn lấy người Giải đứng lên.

    – Không phải anh đã nói là cẩn thận rồi sao. Hôm nay em ăn mặc đẹp như thế này, nếu làm bẩn bộ quần áo thì không phải là hơi tiếc sao? – Cự Giải tuy trách móc Nhân Mã nhưng vẫn an ủi cô bằng chất giọng rất nhẹ nhàng.

    – Xin lỗi.

    – Không sao. Chúng ta vào đi.

    Cả hai vui vẻ đi vào cổng. Nhưng không biết khi vừa vào cổng lại có thứ gì đó hấp dẫ Mã khiến cô buông tay Giải ra mà chạy đi. Cự Giải giật mình chạy theo:

    – Mã nhi!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Truyện Truyện: Tình Yêu Của 12 Chòm Sao
  • 12 Chòm Sao: Tình Đời Siêu Sao Chương 50: Chiếc Vòng Vàng,
  • Tập Truyện Hay Nhất Về 12 Chòm Sao Và Tình Yêu Tuổi Học Trò
  • Truyện Định Mệnh Mang Ta Đến Bên Nhau
  • Chương 40: Mê Cung Của Tình Yêu Và Thù Hận
  • Kẻ Thù Suốt Đời Đeo Bám Song Ngư

    --- Bài mới hơn ---

  • “song Ngư” Biểu Tượng Cho Hạnh Phúc Tràn Đầy
  • Tranh Song Ngư, Biểu Tượng Cho Hạnh Phúc, Sum Vầy, Tài Lộc Đón Xuân Sang Hot
  • Tử Vi 12 Cung Hoàng Đạo 13/9/2019: Sư Tử Nhận Được Nụ Hôn, Song Ngư Cảm Thấy Bị Lừa Dối
  • Top Sao Nữ Chấp Nhận Mình Bị … Lừa Tình
  • Điểm Mặt Chòm Sao Nữ Dễ Bị Lừa Dối Trong Tình Yêu
  • “Có lẽ tôi quá đa cảm nên hay buồn, nhưng tôi lại không biết nỗi buồn của mình bắt đầu từ nơi nào và nguồn gốc thật sự của nó ở đâu. Không biết làm gì – Tôi trở nên bất lực trước nỗi buồn của chính mình. Tôi là ai? Tôi – là một Song Ngư”

    Song Ngư “ham chơi, hay quên”. Nếu ai đó đã từng biết 1 Song Ngư. Đều nhận ra đôi lúc Song Ngư vô tâm, vô tình, hững hờ, thậm chí là không nhớ đến mình. Như một cơn Mưa trên Trái đất này, Mưa đến, Mưa đi, đôi lúc Mưa ham chơi quên béng khiến cho Đất khô héo. Nhưng hãy nhớ, Mưa đi rồi sẽ trở lại. Song Ngư rất “ham chơi” và “hay quên”. Nhưng đó là lúc Ngư Ngư muốn bạn nhớ đến họ. Song Ngư thích được quan tâm, và rất cần sự quan tâm. Nếu bạn cho họ đủ mức. Song Ngư sẽ bao trùm lấy bạn như Mưa

    Và cơn mưa luôn xuất hiện như 1 phần của nỗi nhớ..

    Mưa là cả suy nghĩ về sự bất định.

    Song Ngư “khó hiểu”. Mưa đến vô định, Mưa đi vô hình. Song Ngư là vậy. 2 Con cá là 2 nhân cách. 1 nhân cách Sống, 1 nhân cách để họ che dấu nhân cách con lại. Song Ngư có thể thấu hiểu tâm can người khác như chính tâm can mình và họ thật sự giỏi nhất điều này. Vì thế Song Ngư cũng giỏi che dấu bản thân khi đã hiểu cách người khác nhìn họ. Và cách họ làm là Suy nghĩ và mơ mộng. Đó là lúc ít ai biết họ đang nghĩ gì. Vì những gì họ nghĩ hay mơ mộng thì không có thật và chả ai biết đến. Bạn không thể hiểu 1 Song Ngư chỉ qua những gì họ nói, những gì họ làm. Mà hãy để họ đến với bạn. Nếu bạn cởi mở không che dấu, Song Ngư cũng sẽ làm như vậy. Ngư Ngu Ngơ sẽ cho bạn biết mọi thứ họ có, mọi thứ về họ

    Và mưa chẳng mang trong mình 1 quy luật nhất định nào.

    Nguồn : Sưu tầm

    --- Bài cũ hơn ---

  • Thứ Năm Của Bạn: Kim Ngưu Nên Ngừng Ảo Vọng, Song Ngư Buồn Phiền
  • Song Ngư: Buồn Nhưng Không Nói, Yêu Nhưng Không Tỏ ⋆ Starsworld
  • 200 Bài Báo Song Ngữ Luyện Lên Trình Đọc
  • Nữ Cung Song Ngư Nằm Mơ Thấy Jason Nguyễn Đánh Con Gì ?
  • Song Ngư Khoe Bộ Hình Nóng Bỏng Cùng Quyết Tâm Chinh Phục ‘gương Mặt Điện Ảnh’ Năm Nay
  • 12 Cung Hoàng Đạo Nam Và Kẻ Thù Tình Yêu

    --- Bài mới hơn ---

  • Tử Vi Tháng 3/2021 Của 12 Cung Hoàng Đạo: Song Tử Hạnh Phúc, Song Ngư Vô Tư
  • Những Con Cú Đêm “đáng Gờm” Nhất Của 12 Cung Hoàng Đạo
  • Truyền Thuyết Về Nguồn Gốc 12 Cung Hoàng Đạo Web 12 Cung Hoàng Đạo: Home
  • Đặc Tính Của 12 Cung Hoàng Đạo Ứng Với Đam Mỹ
  • Thức Uống Dành Cho 12 Cung Hoàng Đạo Cực Hot 2022
  • Trang trong tổng số 1 trang

    Admin Sun Oct 07, 2012 11:10 am

    Các boys ấy không thể chịu đựng nổi những cô người yêu này.

    Điều 12 cung hoàng đạo ghét nhất khi hẹn hò Khắc tinh của 12 cung hoàng đạo nữ

    Bạch Dương (21/3 – 19/4):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Thần Nông, bởi vì cô ấy là người luôn tỏ ra hung dữ và thiếu tôn trọng.

    Kim Ngưu (20/4- 20/5):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Nhân Mã, bởi vì cô ấy hay làm tổn thương người khác và thiếu tinh thần học hỏi.

    Song Tử (21/5 – 21/6):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Ma Kết bởi cô ấy dễ đánh mất lợi thế của bản thân và thiếu chắc chắn trong mọi việc.

    Cự Giải (22/6 – 22/7):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Bảo Bình bởi cô ấy có muốn lấy lòng Cự Giải như thế nào thì cũng đều vô ích.

    Sư Tử (23/7 – 22/:

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Song Ngư, bởi nàng này hay nhõng nhẽo làm mình làm mẩy, không sông được nguyên tắc lắm.

    Xử Nữ (23/8 – 22/9):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Bạch Dương bởi nàng này thích làm chủ gia đình, thích nắm quyền trong tay.

    Thiên Bình (23/9 – 22/10):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Kim Ngưu bởi vì cô ấy quá lãng mạn.

    Thần Nông (23/10 – 21/11):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Song Tử, bởi vì cô ấy luôn ngược lại 180 độ với Thần Nông.

    Nhân Mã (22/11 – 21/12):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Cự Giải, bởi nàng ấy luôn nằm trong tầm kiểm soát của bố mẹ, không thể thoát ra được.

    Ma Kết (22/12 – 19/1):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Sư Tử bởi cô ấy quá mạnh mẽ.

    Bảo Bình (20/1 – 18/2):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Xử Nữ bởi cô ấy không có mắt thẩm mỹ, tầm thường, nhỏ mọn, nói nhiều.

    Song Ngư (19/02 – 20/03):

    Kẻ thù trong tình yêu của cậu ấy là Thiên Bình vì cô ngày quá khiêm tốn, hay đặt bản thân quá thấp dưới mức cần thiết.

    Trang 1 trong tổng số 1 trang

    Permissions in this forum:

    --- Bài cũ hơn ---

  • Forum 12 Cung Hoàng Đạo
  • Xem Tử Vi Hằng Ngày 12 Cung Hoàng Đạo Express, Gối Ôm Hình Trụ In Hình 12 Cung Hoàng Đạo Độc Đáo
  • Truyện Ma 12 Cung Hoàng Đạo Của Exo :, Cung Hoàng Đạo Của Exo
  • Tường Tận 12 Cung Hoàng Đạo Nữ
  • Một Ngôi Sao Vừa Phát Nổ Trên Bầu Trời: Vật Liệu Phát Ra Ở Tốc Độ Kinh Hoàng, Tương Đương Việc Lên Mặt Trăng Trong 4 Phút!
  • Đọc Chap 2: Trường Mới, Bạn Mới Hay…. Kẻ Thù Mới!

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Ngoại Truyện Ngắn Về Xà Phu
  • Xem Bói Nghề Nghiệp Của 12 Cung Hoàng Đạo Vượng Ph…
  • Tình Yêu Của Bảo Bình Với Các Cung Hoàng Đạo (Phần 1)
  • Cách Hôn Của 12 Cung Hoàng Đạo
  • Nhân Duyên Trời Định Của 12 Cung Hoàng Đạo Nữ
  • Đã một tuần kể từ khi Kim Ngưu chuyển đến ở trong phòng với lũ “thần kinh trốn trại” kia. Cô nàng hòa nhập rất nhanh và mau chóng giữ chức Bếp trưởng trong phòng cùng với Bếp phó Cự Giải và Xử Nữ. Xem ra trong cái phòng Kí túc ồn ào này cũng có nhiều đầu bếp à nha~

    Hôm nay cũng như mọi ngày. Căn phòng vẫn ồn ào như vậy

    – Thiên Bình! Dậy ngay! Định ngủ đến bao giờ hả?! ĐM…Đậu má… CON CHÚA LƯỜI KIA- Tiếng chị Giải nổi bật trong căn phòng. Con lười mang tên Thiên Bình vẫn cuốn chăn ngủ một cách “ngon lành cành đào” mặc cho chị Giải đứng đó chửi “các kiểu con đà điểu”. Rồi đến 5′ sau vẫn không lung lay được “ý chí” mê ngủ của con này. Không những vậy nó còn bị con Bình mua chuộc bằng 2 cái bánh kem dâu tây thơm ngon

    RẦM!!- Cánh cửa phòng bật mở một cách hết sức “nhẹ nhàng”. Nhẹ đến nỗi cánh cửa tưởng như chỉ cần đụng nhẹ một chút nữa thôi là sẽ gãy vậy. Qua cánh cửa ta nhìn thấy một cô gái tóc đỏ tươi với mái đỏ được buộc cao, gọn gàng khuôn mặt đằng đằng sát khí khi nhìn thấy hai con em “iu quý” đang nằm ôm nhau ngủ một cách rất chi là ngon lành như không có chuyện gì xảy ra

    *Ầm…ầm…ruỳnh*

    – Trên đó ồn ào quá!- Một học sinh ở tầng trên than phiền

    -Kệ đi… họ lúc nào chả vậy!- Một nữ sinh khác

    – NGỦ. NGON. HA?!- Đột nhiên có cảm giác căn phòng đang rung chuyển như có động đất và giọng nói trầm trầm như bà vợ của Satan. Hai đứa mở mắt, dụi dụi và nhận ra… VỢ SATAN ĐANG GHÉ THĂM NHÀ MÌNH!!!

    – Á Á Á Á!!! Thần linh thổ địa ơi! Con ăn ở có đức lắm… nên ngài bắt nó trước đi ạ!- Thiên Bình vẫn còn nửa tỉnh nửa mơ vái lạy Xử Nữ mang Cự Giải ra “tế thần”

    – CON RỒ! Chị ơi chị tha cho em… em gọi rồi nhưng nó không dậy- “Vật tế” thì tỉnh hơn bà Bình. Van lạy, xin lỗi và giải thích đủ các kiểu cho Xử Nữ tỷ tỷ nghe nhưng giấu tiệt vụ “được” Thiên Bình mua chuộc

    – Cho 5′ không sẽ cắt*– Xử Tỷ nhấn mạnh rồi lại cười cười với khuôn mặt “Hoa hậu thân thiện” bước ra ngoài để lại hai con người với con tim đang căng như cánh buồm đón gió lớn

    – Chẹp chẹp… nhìn tụi nó vất vả chưa kìa- Đại tỷ Sư Tử vừa đi tập Gym về ngồi xuống ghế lau mồ hôi vừa uống nước vừa chẹp miệng nhận xét hai con người đang tranh giành cái nhà WC kia trong khi đó con Giải nó dậy đánh răng rửa mặt từ 5h rồi kìa

    – Thôi mà… hôm nào cũng vậy mà- Bạch Dương thì ngồi thưởng thức bữa sáng một cách ngon lành. Chợt có một người kêu nàng ý từ ngay phía sau…au..au~~

    – Rửa tay chưa, em gái?- Cái giọng “hiền từ” đó bé Bạch có thể nhận ra ngay khi không quay đầu lại

    – Ahihi em đi rửa liền chị ạ!- Bạch Dương cuống quýt chạy ra bồn rửa tay

    – Cẩn thận vẩy hết nước ra sàn đó- Nhắc nhở

    -…- “Hôm nào cũng nghe chán câu này rồi chị yêu ạ” đó là câu nói mà Bạch Dương đang muốn gửi tới “người chị dấu yêu” nhưng đương nhiên không dám rồi… cô vẫn yêu đời mà

    – Kim Ngưu… đang ăn vụng gì đó! Cấm mang đồ ăn vặt đến lớp nghe chưa! Biết là cả tuần này chị đã nhận được bao nhiêu lời than phiền của giáo viên về tội ăn quà vặt trong lớp của em không hả?! Rồi nó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng Hội trưởng của chị…bla…blo..blo…bla- Màn thuyết trình dài bốn trang giấy là ít của Xử Nữ bắt đầu từ Ngày buồn tháng nhớ năm thương dành cho bạn Ngưu vì cái tội ăn vụng trong lớp của mấy hôm trước

    – Hài… các bạn nhà này chả ai hoàn hảo được như tui hết trơn ha~- Sư Tử nhâm nhi cốc cà phê sữa nhận xét

    – Chú em thì giỏi ha! Người toàn mồ hôi mà dám đặt mông vào sofa! Có bao giờ giặt không hả!?- Xử Nữ chuyển đối tượng thuyết giáo qua bạn Sư vì khẩu quá nên chẳng ai thương đâu a~

    – * Con tác giả mất dậy biết bố không tóm được nên muốn nói gì thì nói hả!?* Chị ơi cho em đi tắm… sắp muộn học rồi- Sư Tử thở dài

    – 20′ nữa phải ra khỏi cửa! Đứa nào không nhanh thì… 100 roi!- Hoàng đế Xử Nữ ban lệnh

    – Chị Xử oi~ Cho Ngưu đem 1 gói bim bim đi nha~ 1 gói thôi! Thề!- Kim Ngưu năn nỉ

    – Không- Thẳng thừng

    – Please~- Kiên nhẫn cũng là một phần trong tính cách của Ngưu đó. Mà hình như dùng “kiên nhẫn” không hợp lắm… Gọi “Dai như đỉa” sẽ hợp hơn!

    -Ồn quá! 1 gói thôi đó!- Xoa xoa cái thái dương tội nghiệp đã bị chị căng ra từ sáng tới giờ Xử Nữ cuối cùng đã “khuất phục” trước bạn Ngưu

    – Aye sir! Vir- san- “Chú bộ đội” Kim Ngưu ngoan ngoãn đi đúc bim bim vào cặp. Xử Nữ mém ngất xỉu khi nhìn thấy gói bim bim của Kim Ngưu. Nó bé lắm! Chỉ bằng 1/2 cơ thể người thôi mà!

    * Cách đây 7 tiếng tại Hoa Kỳ

    – Tụi bây gom hết đồ chưa?- Ma Kết xách cái Vali kèm theo một chiếc balo nhỏ xinh

    – Người hầu gom hết cho từ lâu rồi- Song Tử nằm trên ghế vừa bấm điện thoại vừa thở dài. Kết Ca rất kì lạ. Người làm trong nhà thì đầy mà cứ thích tự thân vận động. Nhưng ở một khía cạnh khác nhìn vào thì hành động như vậy rất tuyệt vời đấy, tự lập như vậy dễ lọt vào mắt xanh của “các nàng” lắm

    – CÚT! Tôi tự làm được!- Tiếng thét kinh thiên động địa của Yết Ca vọng ra từ trong phòng. Và những người hầu hốt hoảng chạy ra từ đó

    – Yết Ca à… Người ta chỉ muốn giúp thôi mà- Mã Mã cũng từ trong phòng bước ra. Đồ đạc gì đúc tất trong cái balo. Anh chỉ mang về những món anh cho là cần thiết thôi. Quần áo thì cứ để đây, nhà có thiếu quần áo đâu mà

    -Hừ!- Thiên Yết nhìn Nhân Mã với ánh mắt “âu yếm” khiến anh nổi cả da gà lướt nhanh qua phòng để không đột tử trước ánh mắt sát thủ ấy. Lý do mà Thiên Yết tức rất đơn giản: Anh không muốn người lạ động vào đồ đạc của mình. Không biết có gì mờ ám hay không vì Au cũng là một nhân vật vẫn đang và sẽ mãi mãi yêu đời 🙂

    – Toàn thích nghịch dại- Song Ngư đang xem TV quay “ngắm nhìn” khuôn mặt tái mét của Nhân Mã mà nhận xét

    BÙM- Cái tiếng động mà ngày nào không nghe thì ngày đó mưa to gió lớn đó không của ai khác ngoài Nhà khoa học điên Bảo Bình. Anh bước từ trong phòng thí nghiệm ra với làn da đen nổi bật của cư dân Châu Phi và những sợi mì tôm trên đầu

    – Sắp về rồi mà còn thí nghiệm cái gì hả ba?!- Ma Kết trách móc giục Bảo đi tắm rửa bôi thuốc gấp vì 1 tiếng 30′ nữa là bay rồi

    – Không phải đâu! Tại tui đang gom đống đồ lại tự nhiên nó nổ cái BÙM- Bảo Bình tường thuật lại sự việc đã xảy ra một cách vô cùng ngắn gọn. Chứ gặp phải cha Song Tử thì giải thích tóm tắt của anh dài khoảng 3 mặt giấy á! Mà nhắc tới Song Tử mới nhớ ổng đang ngồi “tưởng nhớ” những cô bạn gái mình đã tán trong 3 năm bên Hoa Kỳ khóc lóc thảm thương như…. đang đưa tang vậy

    – Thưa các cậu chủ… đã đến giờ ra sân bay rồi ạ- Một lúc sau ông quản gia vào cung kính nói

    – Đi thôi- Nói rồi 5 đứa rồng rắn nhau lên xe. Mà khoan 5 đứa?

    – Đủ người chưa?- Ma Kết ngồi yên vị trên xe hỏi

    -1, 2, 3, 4, 5, 6 đủ rồi- Nhân Mã đếm to rồi báo cáo

    – Đi thôi bác tài- Ma Kết ra lệnh

    – Dạ! Cậu chủ- Cung kính

    – Ê… Song Ngư cho tao gói bim bim- Song Tử vừa bấm điện thoại vừa nói

    -…- Không trả lời

    – Ê… Song… Á Á Á Á SONG NGƯ MẤT TÍCH TỤI BAY ƠI!!- Song Tử bỏ điện thoại xuống tìm thằng bạn thân và nhận ra một cái gì đó nó sai sai

    – HẢ?- Cả bọn

    – Hồi nãy tao đếm đủ 6 người mà- Nhân Mã gãi đầu khó hiểu

    – Tính người lái xe không?- Thiên Yết nhíu mày

    -… Có- Câu trả lời cực kì vô tư của bạn Mã

    – Vậy thằng Ngư….

    * Ở nhà:

    – Hắt xì! Ưm ưm tớ không ăn nổi nữa đâu- Cái bóng xanh to đùng đang ngủ vô cùng ngon trên chiếc sofa cùng màu

    -…”- Quản gia+ Người hầu

    KÍTTTTTTT!!!

    -Mau quay lại đón nó mau!- Bảo Bình gấp gáp ra lệnh

    * 1 Tiếng sau:

    – Phù… cuối cùng cũng lên được máy bay!- Nhân Mã và Song Ngư thở phào

    -Tại ai hả?- 4 anh còn lại mặt đằng đằng sát khí nhìn cặp Mã- Ngư như muốn “Ăn tươi nuốt sống” vậy

    – Thôi mà… dù sao chúng ta cũng đã đúng giờ mà- Song Ngư phẩy tay mong sao tụi nó sẽ nhắm mắt cho qua chuyện… Chứ thằng Kết nói lắm đau tai, Thuốc độc hiệu Bảo Bình chết người như chơi, Bọn Fan của thằng Song hội đồng và vài đường quyền của anh Yết thì liệu rằng hai người có “bảo toàn tính mạng”?

    – Thử không đúng xem? Lục đại Mẫu thân chả xé xác mày ra- Song Tử lườm hai thằng

    – Đúng rồi! Muộn bả sẽ dùng sân bay riêng đến đón cho coi. Tiết kiệm dùm tao đi- Ma Kết lắc đầu trách móc. Tụi nó đi ghế hạng Đại gia là còn tiết kiệm đó chứ mọi lần toàn đi máy bay riêng thôi à

    Sau một giấc ngủ khá dài, cuối cùng các sao nam đã hạ cánh xuống sân bay quốc tế XX. Vừa xuống tới sân bay các chàng đã thu hút ánh mắt của rất nhiều người. Đặc biệt là bọn mê trai. Và thế là chỉ sau 5′ đứng đợi xe các anh đã trở thành những Hotboy nổi tiếng

    – Xin lỗi các cậu chủ! Tôi đến trễ- Ông Wei- quản gia của các sao nam bên Nhật cung kính

    – Không có lần sau đâu- Thiên Yết lạnh lùng bước vào xe. Theo đó các sao nam cũng vào theo. Riêng Song Ca còn phải vẫy tay chào Fan mới một cái đã rồi mới chịu vào. Chỉ một lúc sau các sao đã dừng chân tại căn biệt thự nhỏ. Đúng là nó nhỏ hơn so với nhà họ. Nhà họ 5 tầng thì biệt thự này 3 tầng bởi vì nó dùng để cho các Phu nhân nghỉ mát thôi hà~

    – Chùi ui~ Nhân Mã của má về rồi!- Tứ Phu nhân (Mẹ Nhân Mã) chạy ra ôm ấp, âu yếm thằng con

    – Các con mệt lắm không?- Nhất Phu nhân (Mẹ Thiên Yết ) ân cần hỏi

    – Lý do gọi về- Thiên Yết “nạnh nùng” hỏi, ngáp dài ngáp ngắn bộc lộ trạng thái buồn ngủ

    – Ngủ trên máy bay chưa đã hả?- Nhất Phu nhân nhíu mày

    – Song Ca đẹp trai của mẹ mệt “nắm” hông?- Câu hỏi rất ư là âu yếm của Tam phu nhân (Mẹ Song Tử)

    – Tự dưng gọi con về! Gái Trung xấu hoắc à! Có ai xinh đâu- Song Tử phụng phịu

    -…- Cạn lời

    – Thật ra bọn ta gọi các con về Nhật là vì muốn các con học bên này luôn. Còn mai sau muốn đi du học bọn ta lại cho đi- Nhị Phu nhân nhâm nhi tách trà cười. Bà này từ này đến giờ cứ uống trà rất tao nhã mà không thèm hỏi thăm thằng con trai câu nào

    – Bọn con học bên đó cũng được mà! Đâu nhất thiết phải về?- Song Ngư thắc mắc

    – Bên đó bọn ta không quản được. Không nói nhiều, mấy tiếng nữa là vào lớp rồi! Đi thay đồ sau đó xuống ăn tạm gì rồi đi học- Lục Phu nhân (Mẹ Song Ngư) nói

    – Mấy mẹ hỏi ý kiến tụi con chưa vậy?- Bảo Bình khó chịu

    – Hể? Tụi mẹ muốn mà phải hỏi ý kiến sao?- Ngũ Phu nhân (Mẹ Bảo Bình) cầm con dao đang thái cá dở trong bếp ló mặt ra cười very nguy hiểm

    – Dạ không không không…. Con đi thay đồ ngay đây!- Bảo Ca lắc đầu nguầy nguậy. Thực ra “Tiểu lý phi đao không bằng mẹ Bảo phi dép” chứ đừng nói bả đang cầm con dao to bổ chảng thế kia thì… hết đời à? Anh vẫn yêu đời lắm

    (Au: Trời đang tối nên nhìn mấy món này ta…. đói~~)

    Kết thúc bữa sáng, các anh leo lên siêu xe để đi tới trường. Ngôi trường không sành điệu và sang trọng như trường mà các anh học bên Mĩ nhưng nó cũng là một nơi tuyệt vời với 7 dãy nhà khang trang sạch sẽ. Đồ dùng, nhà vệ sinh luôn đầy đủ và sạch sẽ. Trường xây dựng không thiếu thứ gì Từ hòn non bộ, vườn hoa, cho đến bể bơi,…

    – ÔI các anh kia là ai vậy?

    – Đẹp trai quá đi

    -Tôi thích anh tóc trắng ở giữa kia kìa thật đúng là… Coolboy

    – Nhìn ai cũng như đại gia~

    – Em giai tóc xanh trông thật Kawai~

    – Anh ơi làm bạn trai em nha~

    – Bọn nó là ai vậy?

    – Đến để học hay khoe của vậy?

    – Có tí nhan sắc mà tụi nó cứ sồn sồn lên

    Cả trường thường ngày đã ồn ào rồi bây giờ sự xuất hiện của các anh làm trường như ong vỡ tổ. Những lời khen có, chê có, ngưỡng mộ cũng có

    Bảo Bình, Song Tử, Nhân Mã cười nói, giới thiệu rất nhiệt tình. Song Ngư hơi e dè nhìn rất kawai làm con gái phụt máu mũi ầm ầm. Thiên Yết và Ma Kết cứ lạnh lùng đứng đó đợi ba thằng kia giao lưu xong. Không ai dám lại gần hai anh này vì sát khí hiện tại đang ở cấp độ Max

    – KIM NGƯU NƯỚC CỦA MI NÈ!

    BỐP

    =============END==============

    CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA? CUỘC CHẠM MẶT CỦA 12 SAO ĐÃ BẮT ĐẦU LIỆU HỌ SẼ LÀ BẠN HAY THÙ? MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC CHAP KẾ!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Thế Giới Thật: Chap 2
  • Đọc Chap 31(2):đánh Bại Tình Địch.
  • Cung Hoàng Đạo Tiết Lộ Bạn Là Ai Trong ‘trò Chơi Vương Quyền’
  • Phim Chỉ Muốn Nói Với Anh
  • Đọc Chương 37: Phản Bội
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100